Danh mục lưu trữ: MA ĐÔ

MA ĐÔ – CHƯƠNG 139

CHƯƠNG 139 – HOAN ÁI TRONG SƠN ĐỘNG! (HẠ)

_ Ngươi…- Mẫn Mặc vùi đầu ở trước ngực Tô Tử Duyệt, cắn nụ phấn hồng ngực nàng 1 chút, vừa lòng nghe được Tô Tử Duyệt ăn đau rên rỉ 1 tiếng. Hắn đem gậy thịt rút ra, rồi mới lật người Tô Tử Duyệt lại, làm cho nàng nằm sấp trên bãi đá, chính mình từ phía sau tiến nhập vào tro tiểu huyệt Tô Tử Duyệt.

Bởi vì phía trước tình ái kịch liệt, Tô Tử Duyệt nguyên bản trơn bóng lưng đã bị bãi đá ma sát làm trầy rất nhiều chỗ, nàng lại trầm tẩm ở tro hoan ái khoái cảm bất giác ko biết. Từ phía sau tiến vào làm cho gậy thịt Mẫn Mặc đâm càng sâu, Tô Tử Duyệt ngẩng đầu lên, ko ngừng rên rỉ- Chậm 1 chút, ta sắp… chết… ngô… Mẫn Mặc…

Mẫn Mặc nâng tay đánh vào cặp mông trắng noãn của Tô Tử Duyệt, phát ra “Phách” 1 tiếng, liền cảm thấy tiểu huyệt nhất thời kẹp chặt gậy thịt của mình. Hắn hít sâu 1 hơi, suýt nữa cứ như vậy bắn đi ra. Hắn rút ra gậy thịt, tiến nhập cúc huyệt Tô Tử Duyệt, đồng thời thay đổi 3 căn ngón tay nhất tịnh tiến vào tro hoa huyệt của nàng, tìm được 1 chỗ mẫn cảm, ko ngừng mà nhu làm.

Tô Tử Duyệt bị hắn biến thành ko ngừng cầu xin tha thứ, cơ hồ muốn hôn mê. Mẫn Mặc vội thúc đưa đẩy hơn mười hạ, liền cảm thấy lưng một ma, lúc này đây hắn ko còn ẩn nhẫn, trực tiếp đem tinh dịch bắn vào tro bụng Tô Tử Duyệt. Ngay tại bắn tinh tro nháy mắt, hắn ghé vào bên tai của nàng, cúi đầu nói- Ngươi làm sao có thể ko quản ta chứ? Đừng mặc kệ ta…

Mẫn Mặc ở lúc mình bắn tinh tro chớp mắt, lấy ngón tay dùng sức kéo hoa hạch dưới thân Tô Tử Duyệt, nàng liền thét chói tai cùng hắn ra. Tiểu huyệt Tô Tử Duyệt dùng sức co rút lại nuốt gậy thịt của hắn, giống như là muốn đem nó nuốt ăn vào tro bụng. Mẫn Mặc vẫn để gậy thịt ở lại tro cúc huyệt Tô Tử Duyệt, hưởng thụ của sự co rút nàng, chỉ đến khi gậy thịt hoàn toàn mềm nhũn, thế này mới chịu rút ra.

Mẫn Mặc xoay người nằm bên cạnh Tô Tử Duyệt nhắm mắt dưỡng thần, giống như đang ngủ. Tô Tử Duyệt bên miệng vương 1 chút đắc ý cười, nàng xoay người dựa ở trước ngực Mẫn Mặc, hỏi- Ngươi vừa rồi nói cái gì? Ta ko có nghe rõ ràng, ko bằng ngươi lặp lại lần nữa đi.

Mẫn Mặc nằm ko thèm nhúc nhích, giống như là ko có nghe nàng nói chuyện vậy. Tô Tử Duyệt thấy vậy liền ko buông tha đẩy đẩy thân người của hắn, thúc giục hắn lặp lại lần nữa. Động tác dùng sức này liên lụy đến phía sau trầy da của nàng, nàng thế này mới cảm thấy phía sau hỏa lạt lạt đau. Nàng quay đầu nhìn vài lần đều nhìn ko tới phía sau, liền hỏi Mẫn Mặc- Ta sau lưng có phải bị trầy ko?

Lúc này Mẫn Mặc mới mở miệng nói- Ko có.

Tô Tử Duyệt hồ nghi nhìn nhắm mắt dưỡng thần Mẫn Mặc, rồi mới đưa tay sờ soạng phần lưng, có mấy chỗ sau khi đụng tới liền toàn tâm đau. Nàng nổi khí thật mạnh đấm ngực Mẫn Mặc, đấm xong liền cảm thấy tay đau, khí mắng câu- Hỗn đản!

Mẫn Mặc như trước bế đôi mắt, lại cười nói- Lần đầu gặp ngươi, ngươi cũng là như thế mắng ta, lưu manh, súc sinh, hỗn đản.

Tô Tử Duyệt cũng theo nở nụ cười, rồi mới nói- Chỉ sợ ko chỉ mình ta đi? Khẳng định ko ít nữ nhân như thế mắng ngươi.

_ Ân, so với ngươi càng khó nghe hơn- Mẫn Mặc đáp.

Tô Tử Duyệt thở dài, đem mặt dán tại ngực của hắn, nói- Ngươi thật đáng ghét, lại lợi dụng đồng tình của ta, làm cho ta mềm lòng.

Mẫn Mặc thân thủ ôm lấy thắt lưng của nàng, thấp giọng nói- Ngươi chính là đồng tình tràn ra…- Nói xong, ở eo của nàng ko nhẹ ko nặng kháp 1 phen.

_ A… chán ghét!- Tô Tử Duyệt yêu kiều rên 1 tiếng, rồi mới há mồm cắn phấn hồng trước ngực hắn, nghe được Mẫn Mặc kêu rên 1 tiếng, thế này mới đắc ý chậc miệng.

2 người cứ như vậy âu yếm dính cùng 1 chỗ 1 hồi, Mẫn Mặc mới nói- Trở về thôi- Dứt lời đứng dậy liền đi.

Tô Tử Duyệt dùng vuốt cằm hướng văn tự trên vách tường, hỏi- Ngươi sao ko luyện tà công của ngươi nữa?- Thấy Mẫn Mặc nửa ngày ko trả lời, liền xoay người nhặt lên 1 tảng đá nói- Ngươi nếu ko luyện, ta có thể lau- Nói xong liền bắt đầu bôi đi chữ viết trên thạch bích.

Mẫn Mặc đi qua, đem Tô Tử Duyệt khiêng lên vai, nhấc chân liền đi. Đầu Tô Tử Duyệt hướng về sau bị Mẫn Mặc khiêng, nàng thét chói tai kêu hắn buông chính mình xuống, hơn nữa ko ngừng lấy tảng đá tro tay chủy đánh lưng Mẫn Mặc. Qua 1 hồi, lưng của hắn đã bị nàng đánh cho thanh hồng 1 mảnh, Tô Tử Duyệt xem đôi mắt đỏ lên, có chút đau lòng. Nàng ném tảng đá tro tay nói- Ngươi mau buông ta xuống, đầu ta sắp nổ tung.

Lúc này Mẫn Mặc đã đi xuống núi 1 khoảng xa, hắn thế này mới đem Tô Tử Duyệt buông xuống, làm cho nàng 1 lần nữa dựa vào trên lưng của mình, rồi cõng nàng nhấc lên, 1 bên nói- Nếu ko nghe lời liền đem ngươi ném tại đây, tự sinh tự diệt.

_ Mẫn Mặc ngươi đồ ko nhân tính…- Bởi vì phía trước tốn quá nhiều tinh lực Tô Tử Duyệt ủ rũ dựa vào trên lưng Mẫn Mặc, có chút vô lực mắng. Tô Tử Duyệt sau đó ngay tại trên vai rộng lớn của Mẫn Mặc thiếp ngủ, sau khi tỉnh lại thấy chính mình hồi đến phòng của nàng cùng Mẫn Mặc. Nàng sau khi sửng sốt 1 lúc lâu, đứng dậy nhìn tình huống tiểu hồ ly. Nếu Mẫn Mặc thừa dịp nàng 2 ngày ko ở đây thời điểm, giết tiểu hồ ly thì phiền toái rồi.

Tô Tử Duyệt tìm đến địa phương nhốt tiểu hồ ly, cùng 2 báo đen canh gác dùng nhõng nhẽo hăm dọa rất lâu thậm chí giả truyền khẩu lệnh Mẫn Mặc, thế này mới cho đi vào. Sau khi đi vào chỉ thấy hỏa hồ nhỏ bé thân thể lui ở tro góc, nhìn qua rất suy yếu. Tiểu hồ ly ngửi được hương vị Tô Tử Duyệt miễn cưỡng ngẩng đầu, giật giật lỗ tai.

Tô Tử Duyệt đi qua bế lên hắn, phát hiện hắn so với trước kia nhẹ rất nhiều. Tô Tử Duyệt sờ đầu của hắn ôn nhu nói- Bọn hắn ko trị thương cho ngươi sao? Ngươi nói với ta dùng loại dược gì, ta đi tìm cho ngươi.

Tiểu hồ ly vươn đầu lưỡi liếm liếm ngón tay Tô Tử Duyệt, rồi mới dùng suy yếu thanh âm hỏi- Ngươi sao ko hỏi ta vì cái gì cùng Mẫn Mặc đối nghịch?

_ Hài tử ngốc…- Tô Tử Duyệt cười mắng. Đầu lưỡi hắn liếm nàng nóng dọa người, nàng sờ mũi tiểu hồ ly, ấn ấn. Thế là Tô Tử Duyệt ko thể ko thúc giục nói- Ngươi thông minh như thế, nhất định biết chính mình muốn dược gì đúng ko? Nhanh nói đi ta đi tìm cho ngươi, trễ hơn nữa thời điểm hắn trở về sẽ ko thể thuận tiện.

_ Hữu dụng sao? Hắn đã muốn giết ta, trị cũng là vô ích- Tiểu hồ ly tự giễu nói.

_ Ta sao hội để ngươi chết? Ta nói ngươi sẽ ko có chuyện, ngươi chẳng lẽ ko tin tưởng ta sao?- Tô Tử Duyệt nói xong, chỉ thấy tiểu hồ ly ngước cặp kim sắc to tròn, bình tĩnh nhìn chính mình. Qua rất lâu mới đem thảo dược cần dùng nói với nàng.

Là đó thảo dược Tô Tử Duyệt tự nhiên là ko biết, nàng chỉ có thể đem tiểu hồ ly miêu tả hình dáng cùng công hiệu nhớ kỹ, rồi mới tìm tiểu bướm con, dẫn nàng đi tìm. Tiểu bướm con sau khi nghe xong cũng ko hỏi nhiều, tro ngực ôm tiểu sói liền mang Tô Tử Duyệt đi hái thuốc. Mấy thứ dược tiểu hồ ly nói cũng ko khó tìm, phỏng chừng cũng lo lắng đến năng lực của Tô Tử Duyệt, cho nên đều là 1 ít dược thông thường.

Tiểu bướm con hái hảo dược xong cùng Tô Tử Duyệt đi tới bờ suối, dùng suối nước đem dược điều chế hảo sau lại hái lá cây cuốn thành hình dạng cái ly đựng dược nước đưa cho Tô Tử Duyệt. Tô Tử Duyệt sau khi nhận lấy liền khoa trương nói- Tiểu bướm con thật sự là hảo hài tử, có thể giúp mama nhiều như thế

MA ĐÔ – CHƯƠNG 138

CHƯƠNG 138 – HOAN ÁI TRONG SƠN ĐỘNG! (TRUNG)
_ Hảo, ta ko nói… ân…- Mẫn Mặc nói xong, liền ko nói nữa, chỉ toàn tâm toàn ý ở tro tiểu huyệt nàng va chạm. Hắn đem 2 căn ngón tay xâm nhập tro miệng Tô Tử Duyệt, quấy đầu lưỡi của nàng.
Tô Tử Duyệt ko còn biện pháp cắn môi nữa, tiếng rên rỉ liền cuồn cuộn ko ngừng theo tro miệng tràn ra. Còn phân bố ra nước bọt ko kịp nuốt xuống, cũng thuận khóe miệng chảy ra- Ngô… ân…- Tô Tử Duyệt ko tự giác mà bắt đầu phun ra nuốt vào ngón tay của hắn, giống như là đang phun ra nuốt vào 1 cây gậy thịt bình thường.
Tử sắc con ngươi của Mẫn Mặc trở nên càng sâu trầm hơn, thở dài- Dâm vật… ko lẽ cũng muốn mấy cái miệng nhỏ nhắn còn lại cũng bị lấp đầy mới đủ thoải mái?
_ A… phải… cho dù a… có, ngươi có thể… ân… làm cho ta sao? A…- Tô Tử Duyệt nói xong, liền cảm thấy căn gậy thịt dưới thân đột nhiên hướng về phía trước thẳng tiến, đột phá miệng tử cung nhỏ hẹp thẳng hướng tro tiến tử cung của nàng. Tô Tử Duyệt đau thất thanh kêu đi ra, lại cảm thấy chính mình tựa hồ là đang cố ý chọc giận hắn vậy.
Mẫn Mặc rút ra tay cắm ở tro miệng Tô Tử Duyệt, rồi mới đem 2 chân của nàng nâng lên giá lâm trên vai, tư thế như vậy làm cho gậy thịt của hắn càng thêm xâm nhập. Mẫn Mặc 1 bên mãnh lực co rúm 1 bên thấp giọng ở bên tai nàng nói- Cùng ta làm thời điểm ko cho phép muốn gậy thịt người khác, bằng ko…- Mẫn Mặc thân thủ ở trên nhũ thủ phấn nộn của Tô Tử Duyệt nhéo thật mạnh, cảm giác được người dưới thân bởi vì đau đớn mà có chút run run, đồng thời tiểu huyệt dưới thân gắt gao hấp lấy gậy thịt của mình. Có lẽ là vì đau đớn mà sinh ra co rút lại, cho nên so với bình thường mỗi 1 lần đều rất mãnh liệt. Mẫn Mặc rất thích loại cảm giác này, cho nên lại kháp nàng 1 chút.
_ A… đau quá… ngươi… hỗn đản… ân a… đừng…- Tô Tử Duyệt 1 phen lật qua thân mình Mẫn Mặc, rồi mới 1 ngụm cắn ở tại bờ vai của hắn. Nàng cắn thật sự dùng sức, thẳng đến cảm giác được 1 tia tanh ngọt hương vị thế này mới nhả ra, nàng giống như tiểu thú bình thường dùng đầu lưỡi liếm sạch sẽ vết máu trên vai hắn, rồi còn thấy chưa đã nên liếm liếm môi.
Mẫn Mặc thấy bộ dạng này của Tô Tử Duyệt khố hạ gậy thịt ko biết sao lại trướng lớn mấy phần, hắn cúi đầu hôn ở môi của nàng, đầu lưỡi bá đạo xâm nhập tro miệng nàng, khiêu khích đầu lưỡi của nàng cùng chính mình dây dưa cùng 1 chỗ. Tô Tử Duyệt ngậm đầu lưỡi của hắn, tiếp tục tựa blowjob gậy thịt như vậy blowjob. Hành vi của nàng ko thể nghi ngờ chọc giận Mẫn Mặc, hắn nhịn ko được dùng sức cắn môi của nàng.
Tô Tử Duyệt ăn đau trừng lớn 2 mắt, rồi mới vòng tay ôm thân mình của hắn, ở phía sau hắn dùng sức cào vài đạo. Hoàn cảnh lạ lẫm này làm cho 2 người đều cực kỳ hưng phấn, bọn hắn đều trầm tẩm tại đây điên cuồng tro tình ái. Tô Tử Duyệt cũng từ lúc đầu ko tình nguyện, biến thành cực lực đón ý nói hùa.
_ A… nơi đó… đừng… a… quá nhanh … muốn, muốn ra … a… Mẫn Mặc… Mẫn Mặc… làm cho ta ra… ngô…- Tô Tử Duyệt gắt gao quấn thân mình Mẫn Mặc, nghênh đón 1 cái cao trào hoa mỹ. Mẫn Mặc cũng ko có bởi vì nàng cao trào mà cho nàng cơ hội thở dốc, hắn tựa như cái gì cũng ko có phát sinh tiếp tục dùng sức va chạm- Đừng… đừng đụng nữa… cho ta… a… a… đừng… cầu ngươi… nghỉ, 1 chút… a… ko được… sẽ chết… cầu ngươi… Mẫn Mặc…
Tiểu huyệt dưới thân Tô Tử Duyệt gắt gao hấp gậy thịt Mẫn Mặc, 1 cỗ nóng bỏng dâm dịch theo tro cơ thể nàng phun tuôn mà ra, bắn ẩm ướt thân mình Mẫn Mặc. Mẫn Mặc nhìn Tô Tử Duyệt ở kích tình ko ngừng run run cầu xin tha thứ, hắn thân thủ ở dưới thân nàng mò tới mẫn cảm hoa hạch rồi nhéo thật mạnh 1 cái, Tô Tử Duyệt hét nhỏ 1 tiếng, thân mình liền càng thêm kịch liệt run run- Ngươi này tiểu yêu tinh, còn dám nghĩ tới những người khác ko? Cầu ta tha ngươi- Mẫn Mặc hỏi.
Tô Tử Duyệt vô lực lắc đầu nói- Ta ko, ko nghĩ nữa… chỉ là của ngươi… ta… a… tha ta… Mẫn Mặc a… cầu ngươi… tha ta đi… ngô… ta sắp chết… a… cho ta, cho ta nghỉ 1 chút… Mẫn Mặc … tha ta đi…
Mẫn Mặc nghe xong Tô Tử Duyệt nói mấy lời này, nội tâm nhất thời cảm thấy thoải mái rất nhiều, cũng ko truy đuổi lời của nàng rốt cuộc là nội tâm nói, hay chỉ là vì làm cho chính mình nhanh chóng buông tha nàng. Hắn thả chậm tốc độ co rúm, nhìn Tô Tử Duyệt như trút được gánh nặng thở dài, rồi mới ôm chính mình thật mạnh thở dốc. Hắn rút ra gậy thịt, chỉ thấy Tô Tử Duyệt hơi hơi nhíu mày, rồi mới dùng 2 tròng mắt mê ly nhìn hắn, giống như là thầm oán hắn đem gậy thịt kéo ra vậy- Muốn?- Mẫn Mặc nhíu mày hỏi.
Tô Tử Duyệt nhẹ nhàng cắn cánh môi đỏ sẫm gật gật đầu, đồng thời 2 chân ôm lấy thắt lưng Mẫn Mặc. Mẫn Mặc bóp bộ ngực nàng nói- Chính ngươi chơi cho ta xem.
_ Tại đây?- Tô Tử Duyệt nhìn mọi nơi, tựa hồ có chút ko vui.
_ Ngươi còn muốn ra ko? Nhưng thật ra chơi cũng có ý vị- Mẫn Mặc cười nói.
Tô Tử Duyệt nhìn tử sắc con ngươi của hắn, biết hắn bây giờ ko đủ thanh tỉnh, liền nghe lời hắn đưa tay sờ tới hạ thể của mình, 1 bên than thở nói- Ngươi sao lại thích kiểu này…- Bởi vì phía trước đã được Mẫn Mặc dạy làm sao đùa bỡn thân thể của chính mình, cho nên Tô Tử Duyệt lần này ngựa quen đường cũ liền tìm đến địa phương. Nàng đem ngón tay trắng nõn tham nhập tro tiểu huyệt phấn nộn của mình, ko ngừng mà đảo làm.
Mẫn Mặc chớp đôi mắt nhìn Tô Tử Duyệt ngửa đầu rên rỉ, chỉ cảm thấy gậy thịt khố hạ căng sinh đau. Hắn nhịn ko được cầm gậy thịt của mình, ko ngừng mà blowjob, rồi mới thúc giục nói- Cầu ta.
Tô Tử Duyệt đón động tác của mình vặn vẹo thân mình, nàng chớp đôi mắt, tựa hồ rất là trầm say ở tro đó, 1 bên nói- Ân… a… ta tự mình chơi cũng ko tệ… a… bằng cái gì cầu ngươi? Ân? Cho dù ko có… a… a… thật thoải mái… ngô…- Tô Tử Duyệt nói như vậy, cố ý đem 2 chân thật to tách biệt, lộ ra tiểu huyệt mộng nước cho hắn xem. Rồi mới dùng biểu tình quyến rũ nhất của mình khiêu khích Mẫn Mặc, rồi mới phá lệ động tình rên rỉ.
Mẫn Mặc xem 2 mắt cơ hồ phun ra hỏa, hắn đi qua, đặt ở trên thân của nàng, thấp giọng nói- Mới giáo hội ngươi cách chơi, liền hưởng lạc? Thật sự là tiểu yêu tinh…- Hắn nói xong, đỡ gậy thịt của mình xâm nhập tro tiểu huyệt Tô Tử Duyệt- Ân… là ta làm ngươi thoải mái, hay là chính ngươi đùa thoải mái? Nói thật, có muốn ta làm ngươi ko?- Mẫn Mặc gắng gượng gậy thịt nhắm ngay 1 chỗ mẫn cảm tro tiểu huyệt của Tô Tử Duyệt, dùng sức đụng.
Tô Tử Duyệt thân mình bị Mẫn Mặc bị đâm cho trước sau di động, vú trước ngực cũng đi theo trước sau đong đưa. Chân của nàng gắt gao câu thắt lưng Mẫn Mặc, rồi mới đón ý nói hùa động tác của hắn- A… nhẹ chút… ngươi sao lại ko nói thật… ân? Kỳ thật ngươi muốn làm ta mà? A… nhẹ chút… mới chỉ 1 chút liền nhịn ko được? A… thật sự là… đứa nhỏ hư… ân…

MA ĐÔ – CHƯƠNG 137

CHƯƠNG 137 – HOAN ÁI TRONG SƠN ĐỘNG! (THƯỢNG)
_ Ta ko về!- Tô Tử Duyệt ko tránh được Mẫn Mặc khống chế, bị hắn kéo sinh đau, ko ngừng kêu la- Ngươi buông ra! Ngươi muốn kéo đứt tay của ta luôn sao? Đau muốn chết!
_ Ngươi trở về.- Mẫn Mặc mặc kệ Tô Tử Duyệt phản kháng, kéo nàng từ tro ra ngoài cửa động.
Tô Tử Duyệt quýnh lên, há mồm cắn ở trên cổ tay Mẫn Mặc. Mẫn Mặc ăn đau buông lỏng tay nàng, rồi mới nhăn mày trừng nàng. Tô Tử Duyệt đem đoạn tay mình bị hắn nắm có chút ứ thanh giơ lên trước mặt hắn, tay kia chỉ phương hướng vách tường nói- Ngươi chỉ biết để ý loại ma chú đó? Ngươi cùng nó sống chung đi, cô nãi nãi ta ko cần hầu hạ- Dứt lời nàng hừ lạnh 1 tiếng, xoay người ly khai.
_ Ngươi đứng lại cho ta!- Mẫn Mặc ở phía sau nàng kêu lên.
Tô Tử Duyệt cước bộ dừng 1 chút, hắn cũng liền dừng lại. Nàng lại hướng về phía trước đi vài bước, liền bị 1 cổ sức lực kéo trở về. Tô Tử Duyệt cước bộ ko vững, cuối cùng ngã tiến vào tro lòng Mẫn Mặc. Mẫn Mặc thấp trầm thanh âm ở trên đỉnh đầu nàng vang lên- Ai chuẩn ngươi rời khỏi?
_ Nực cười, ko phải ngươi ồn ào kêu ta đi sao?- Tô Tử Duyệt vừa nói vừa giãy dụa muốn rời khỏi.
_ Ta kêu ngươi trở về, ko kêu ngươi rời khỏi ta. Ngươi nếu có mơ tưởng thoát khỏi tay ta, trừ phi ngươi chết- Mẫn Mặc cơ hồ là nghiến răng nói.
Tô Tử Duyệt đột nhiên rùng mình 1 cái, chỉ cảm thấy tay Mẫn Mặc đã ko biết ở thời điểm nào đặt lên cổ của mình. Nàng khẩn trương nuốt nước miếng, rồi mới nói- Mẫn Mặc, ngươi điên rồi.
Mẫn Mặc thân mình cứng đờ, rồi mới đem nàng buông ra. Xoay người đi về phía mặt tường, 1 bên nói- Ngươi nếu hiện tại bỏ đi, cũng ko biết đường trở về, chính mình chạy loạn lại ko biết chạy đến nơi đâu, đến lúc đó chính mình làm sao chết cũng ko biết, ngươi tốt nhất nên ở lại đây.
Này ko thể nghi ngờ là Mẫn Mặc thoái nhượng, Tô Tử Duyệt vô lực ngồi ở trên mặt đất, ko biết chính mình nên ở lại hay đi, vẫn là đơn giản cào nát mặt tường kia. Nàng nhặt lên cục đá, dùng sức ném vô lưng Mẫn Mặc. Mẫn Mặc ko dấu vết chợt lóe thân, vậy hòn đá liền bay lệch, đánh vào trên tường rồi mới bắn ngược đến mặt đất cách đó ko xa, cuối cùng cút nhập bóng râm ko thấy.
Tô Tử Duyệt thở dài, nhìn hòn đá ko thấy phương hướng nói- Mẫn Mặc, ngươi biết ko ngươi đã đã trở rất khác so với trước kia? Ngươi có từng nghĩ tới vấn đề này ko? Ngươi thật sự chuẩn bị theo đuổi thứ đã biết trước này sao?- Tô Tử Duyệt tro tiềm thức cảm thấy hắn cũng cảm giác này, chỉ là hắn ko muốn đối mặt. Tô Tử Duyệt suy nghĩ rồi nói- Ta cảm thấy ngươi trở nên ko phải rất nhiều, đừng học ma chú đó, được ko? Cho dù ta… cầu ngươi.
Mẫn Mặc đưa lưng về phía Tô Tử Duyệt, cho nên nàng nhìn ko tới vẻ mặt của hắn. Nhưng thấy hắn nửa ngày đều ko có động tác xem xét gì, hắn tựa hồ ko thèm tiếp thu ý kiến của mình. Như vậy Mẫn Mặc làm cho nàng cảm thấy chán ghét, chính mình muốn bỏ đi cũng ko thể, Tô Tử Duyệt chỉ có thể làm ra thoái nhượng cuối cùng, nói- Vậy chờ ngươi sau khi học xong ma chú, để cho ta đem là đó trên vách tường cào hủy đi. Như vậy tổng có thể đi?
Nghe xong lời này, Mẫn Mặc chung quy vượt quá sức chịu đựng, nhìn Tô Tử Duyệt hỏi- Vì cái gì?
Tô Tử Duyệt cúi đầu thưởng thức cục đá, nói- Ngươi quan tâm nó thế nào kệ ngươi, nhưng ta sợ nếu có đứa nhỏ, nó tương lai cũng sẽ tìm được ma chú này. Ta ko quan tâm ngươi, nhưng ta ko hy vọng nhìn đứa nhỏ của mình đi chết- Tô Tử Duyệt ko có ngẩng đầu, nhưng nàng có thể cảm giác được 1 cỗ cường đại cảm giác áp bách hướng chính mình đánh úp lại. Nàng ko biết câu nào của mình chọc tức hắn, cũng ko có hứng thú biết, chỉ là thấp đầu đùa nghịch khối đá nhỏ.
Toàn bộ sơn động bị tràn ngập lệ khí của Mẫn Mặc sở lan tỏa ra, nếu có ma quỷ khác ở đây, chỉ sợ giờ phút này đã bắt đầu phát run. Đáng tiếc Tô Tử Duyệt ko phải ma quỷ Ma đô, trừ bỏ cảm thấy có chút cảm giác áp bách ở ngoài, cũng ko phản ứng gì khác. 2 người cứ như vậy lại giằng co 1 hồi, Tô Tử Duyệt bỗng nhiên bị Mẫn Mặc 1 phen từ trên mặt đất kéo lên. Tô Tử Duyệt ngẩng đầu liền thấy 2 tròng mắt Mẫn Mặc phiếm tử quang, nàng cảm thấy âm trầm, thầm nghĩ người này lại phát bệnh.
Hắn kéo nàng đi đến bãi đá bên ngoài, rồi mới đem nàng đặt lên trên đó, chính mình theo sau đè ép đi lên, dùng sức cởi quần áo Tô Tử Duyệt. Hắn cúi đầu ngậm ở môi của nàng, thô bạo hôn. Hắn dùng răng nanh ngậm ở môi Tô Tử Duyệt, rồi mới dùng sức 1 cắn, liền cảm thấy có tanh ngọt máu tươi tràn ngập ở tro miệng mình. Hắn tham lam mút vào cánh môi đổ máu của Tô Tử Duyệt, thấy Tô Tử Duyệt ko thể hô hấp bắt đầu ở dưới thân hắn giãy dụa, hắn thế này mới đem nàng buông ra.
Sau khi lấy được tự do Tô Tử Duyệt mở miệng hô hấp ko khí, nàng ý đồ đẩy ra hắn, đôi tay lại bị hắn đặt ở đỉnh đầu. Mẫn Mặc ngón tay duyên cánh tay của Tô Tử Duyệt vẽ cái vòng, liền có 1 đạo tử sắc ánh sáng như dây thừng khổn trụ tay Tô Tử Duyệt. Tô Tử Duyệt từ chối vài cái, phát hiện căn bản ko thể nhúc nhích, nổi khí mắng- Ngươi sao lại học hạ lưu thuật này?
_ Chú ý lời của ngươi…- Mẫn Mặc đè vào bên tai Tô Tử Duyệt, tiếng nói tràn ngập mùi tình dục. Hắn vươn đầu lưỡi, quấn lấy vành tai đáng yêu của Tô Tử Duyệt, ngậm vào miệng ko ngừng mà mút vào. Đồng thời 1 bàn tay tham tới hạ thân Tô Tử Duyệt.
_ Đừng ở chỗ này, cấp trở về…- Tô Tử Duyệt gắt gao kẹp 2 chân, ko cho tay hắn tiếp tục ở trên đùi của mình trượt.
_ Nơi này… ko tới phiên ngươi nói chuyện…- Mẫn Mặc mạnh mẽ tách biệt 2 chân Tô Tử Duyệt, rồi mới chen vào giữa 2 chân của nàng, làm cho chân của nàng ko thể khép lại nữa. Hắn kéo váy bên hông, nắm lửa nóng dưới thân của mình, ở dưới tình huống ko có gì trơn xông vào nhập tro cấm địa.
_ Dừng lại! Đau quá…- Tô Tử Duyệt thống khổ cung khởi thân mình, giảy nãy muốn lui về sau.
_ Đau cũng phải chịu- Mẫn Mặc đè lại thân mình của nàng, mãnh lực hướng về phía trước động thân, trực tiếp đem nàng xỏ xuyên qua.
Dưới thân đau đớn làm cho Tô Tử Duyệt đỏ 2 mắt, nàng trừng mắt tử mâu của Mẫn Mặc, môi run nhè nhẹ, cuối cùng chung quy bài trừ vài chữ- Mẫn Mặc, ta ko nợ gì ngươi… ngươi buông ta ra.
Lời nói của Tô Tử Duyệt ngược lại càng thêm chọc giận Mẫn Mặc, hắn nhanh vội động thân ở tro dũng đạo chặt chẽ của Tô Tử Duyệt. Sau khi trãi qua vài phiên, nàng thân mình mẫn cảm dần dần thích ứng thô bạo của hắn, bắt đầu phân bố ra chất lỏng ngọt ngào, Mẫn Mặc bắn ra ko hề cảm thấy mệt mỏi, lại như trước gấp trí.
Mẫn Mặc đối Tô Tử Duyệt thân mình quá quen thuộc, hắn mỗi 1 hạ đều đánh vào chỗ yếu ớt nhất tro cơ thể của nàng, vừa nhanh vừa hữu lực. Tô Tử Duyệt cắn môi, cố gắng làm cho chính mình bảo trì bình tĩnh. Nhưng khoái cảm ngập đầu lại cuồn cuộn ko ngừng truyền đầu óc của nàng, khiến nàng khống chế ko được muốn lớn tiếng rên rỉ. Nàng ko dám há miệng nói chuyện, sợ là đó tiếng rên rỉ ngay tại bên miệng sẽ tràn ra, cho nên chỉ có thể dùng ánh mắt nhắn dùm chính mình bất mãn. Nhưng tệ hơn là đi theo Mẫn Mặc đưa đẩy, ánh mắt Tô Tử Duyệt cũng dần dần trở nên mê ly. Vậy phô thiên địa khoái cảm khiến nàng trầm say, bộ ngực của nàng kịch liệt phập phồng. Tô Tử Duyệt chỉ dựa vào lý trí cuối cùng khống chế thân thể của chính mình.
_ Ngươi còn tại nhẫn nại cái gì? Thân mình này của ngươi đã sớm bán tâm của ngươi … ân… nhìn tiểu mông xoay bao nhiêu dâm đãng? Ân… ngươi có biết cái miệng nhỏ nhắn phía dưới của ngươi hấp ta gấp tới cỡ nào ko? Giống như là sợ ta chạy mất… a…
_ Đừng, đừng… nói… a… ân… đừng… ngô…- 1 khi mở miệng, vậy tiếng rên rỉ liền ko thể ức chế theo tro miệng Tô Tử Duyệt tuôn ra.

MA ĐÔ – CHƯƠNG 136

CHƯƠNG 136 – MA CHÚ CÙNG QUANG ĐOÀN
Tô Tử Duyệt cùng Mẫn Mặc 1 lần nữa hồi đến sơn động, bởi vì trãi qua 1 lần chiến đấu khiến cho phía tro cửa động che kín đầy đá vụn. Tô Tử Duyệt cẩn thận vượt qua là đó đá vụn, dựa vách tường sơn động bước vào. Lúc này nàng cầm theo cây đuốc, nàng đem cây đuốc chiếu vào trên vách động, hy vọng có thể phát hiện ra 1 ít ghi chép bằng hình vẽ hoặc văn tự. Mẫn Mặc cũng đi theo phía sau nàng, cẩn thận tìm. Nói thật, Mẫn Mặc đối hoạt động thám hiểm lần này cũng ko ôm quá nhiều hy vọng, bởi vì ma tộc chưa từng có thói quen ghi chép.
Tô Tử Duyệt vừa đi vừa nói- Mẫn Mặc, kỳ thật ta vẫn luôn có vấn đề này muốn hỏi ngươi.
Mẫn Mặc nheo lại đôi mắt, sau 1 lúc lâu mới nói- Nói đi.
_ Ngày đó lúc biên bức đột nhiên ko khống chế được, trên mặt che kín đầy hắc khí, cùng thứ trên ngực ta có quan hệ gì sao?- Tô Tử Duyệt hỏi.
_ 8-9/10 là như vậy, bởi vì máu ngươi đem là đó ma khí đi vào tro cơ thể hắn, mà hắn hiển nhiên ko tiếp thụ nổi đống ma khí đó- Mẫn Mặc nói.
_ Đó là ma khí tro truyền thuyết của Ma vương sao? Là thứ lúc trước ngươi nói ta phải cùng khác ma quỷ… mới có thể chịu nổi nó- Tô Tử Duyệt hỏi.
Ngược lại khiến Mẫn Mặc trầm ngâm, hắn suy tư tro giây lát mới nói- Có lẽ là vậy, ta cũng chỉ có mỗi ngươi là vương hậu, phía trước cũng chưa từng thấy tình cảnh như vậy.
Tô Tử Duyệt mang chút tiếc nuối thở dài, rồi mới lại lo lắng hỏi- Ngươi xem, biên bức bưu hãn như vậy cũng bị chết, còn ta, ta tương lai ko có vấn đề gì chứ?
_ Có ta ở đây mà, đừng sợ- Mẫn Mặc cúi đầu nói.
Lời nói của Mẫn Mặc khiến Tô Tử Duyệt cảm thấy an tâm, nàng liền ko nói thêm nữa, chuyên tâm tìm kiếm dấu vết để lại. Bọn họ đi đến trước bàn nơi đựng thạch quang đoàn, phát hiện trên mặt đất còn có vết máu đã khô bọn hắn thời điểm đánh nhau lưu lại, Tô Tử Duyệt chỉ cảm thấy cả người ớn lạnh. Nàng ngồi xổm xuống cẩn thận xem xét phía dưới bãi đá, lại ko thu hoạch được gì.
Tô Tử Duyệt đứng dậy tiếp tục hướng bên tro đi tới, phát hiện bên tro thế nhưng còn có 1 tầng vách ngăn, đẩy ra thì thấy bên tro có nội thất. Nếu ko phải nàng mang theo đuốc, căn bản ko có khả năng phát hiện ra tầng vách ngăn này. Nàng vội vàng kéo Mẫn Mặc cùng chính mình đi vào bên tro, bên tro là 1 gian thạch thất rất nhỏ, nhưng lúc cây đuốc thoảng qua, có thể nhìn đến rất nhiều thạch hoạ, cùng các văn tự kỳ quái. Tô Tử Duyệt kinh hỉ hét nhỏ- Ngươi xem, ta đã nói là có mà. Giống như lúc mua đồ công nghệ, nhất định sẽ có bản hướng dẫn.
Tô Tử Duyệt bay tới xem là đó thạch hoạ, đều là dùng những nét vẽ đơn giản miêu tả cảnh tượng động vật săn thú. Đa số bức vẽ chủ yếu tóm lược cảnh sinh hoạt cùng các giống sinh vật, Tô Tử Duyệt nhìn lướt 1 hồi, đột nhiên ngộ đạo nói- Ai ô, bức này là họa ngươi đó! Ngươi chính là con này!- Nàng chỉ thạch họa, kích động kéo Mẫn Mặc lại chỉ.
Mẫn Mặc dựa sát vào, nhìn chăm chú thạch hoạ, có lẽ là nét vẽ thật sự rất trừu tượng, cho nên ánh mắt của hắn có chút mê mang.
Tô Tử Duyệt lại chỉ hình ảnh mấy con ma quỷ khác nói- Ngươi xem, khi đó các ngươi vẫn là tộc đàn.
Ngón tay Mẫn Mặc nhẹ nhàng xẹt qua hình ảnh mấy con động vật đó, tro ánh mắt toát ra 1 loại cảm xúc cô đơn. Hắn thủy chung là cô đơn, Tô Tử Duyệt thở dài, nhẹ nhàng từ sau ôm lấy hắn, an ủi nói- Đừng nghĩ, cấp có cục cưng liền có người cùng ngươi chơi. Chúng ta có thể sinh mấy đứa, rồi cục cưng lại có con, thì có thể tái hiện huy hoàng chủng tộc các ngươi. Ngươi xem thạch họa này cũng chỉ có mấy con, thuyết minh các ngươi thủy chung là hi hữu, đừng suy nghĩ nhiều quá.
Mẫn Mặc ko nói chuyện, cũng ko tỏ thái độ gì, chỉ là tiếp tục nhìn bức họa trên thạch. Tô Tử Duyệt cảm thấy quê quê, đành phải giả vờ giả vịt đi nghiên cứu là đó văn tự. Là đó tự Tô Tử Duyệt chưa từng thấy qua, ko giống giáp cốt văn (1 loại văn tự cổ đại TQ) hay chữ tượng hình, hoặc văn tự chêm tinh, theo nàng thấy, nhìn thế nào cũng giống kiểu chữ gà bới. Thế là nàng hỏi Mẫn Mặc- Đây là loại tự gì? Nó viết về cái gì?
_ Đây là văn tự Ma đô- Mẫn Mặc đáp.
_ Nguyên lai các ngươi cũng có văn tự, vậy vì cái gì ko ghi chép lại 1 ít văn hiến linh tinh rồi đóng lại thành 1 bộ sách, ngươi xem biến thành hiện tại hỏng bét, muốn biết cái gì cũng phải tốn nhiều khí lực tự mình điều tra như thế – Tô Tử Duyệt nói.
_ Ở Ma đô, đại bộ phận ông bố sau khi đứa nhỏ ra đời thì liền qua đời, bọn hắn căn bản ko có cơ hội học mấy thứ văn tự này. Nếu như hắn còn có thể sống lại, như vậy đời sau của hắn cũng ko có nghĩa có cơ hội biết chữ, trừ phi là vô cùng may mắn có người truyền thụ lại. Cho nên ở Ma đô chỉ có số rất ít ma quỷ biết chữ, có lẽ cũng là vì ko có văn hiến ghi chép duyên cớ, mặc dù có viết, cũng ko nhất định có người xem- Mẫn Mặc nói.
Tô Tử Duyệt thật cẩn thận hỏi- Vậy… sao ngươi biết mấy kiểu tự này?
Mẫn Mặc liếc Tô Tử Duyệt 1 cái, biết nàng muốn hỏi cái gì, liền đáp- Tuy rằng ta ko có phụ thân, nhưng 1 bộ hạ của ông đã dạy cho ta.
_ Đừng nói là lão công Kiều Mặc Nhiên nhe?- Tô Tử Duyệt hỏi.
Mẫn Mặc lắc đầu nói- Làm sao có khả năng? Ông… đã chết cách đây rất lâu. Bất quá đứa nhỏ của ông vẫn như cũ cho ta hiệu lực, ông là 1 chiến sĩ xuất sắc, đứa nhỏ của ông cũng sẽ vĩ đại như vậy- Mẫn Mặc nói tới đây, ko tự giác có chút tươi cười, hiển nhiên là vì lão sư của hắn mà tự hào, có lẽ quan hệ 2 người ko tồi.
_ Là báo đen lần trước hả? Ta nhận thức có con đó- Tô Tử Duyệt nói. Mẫn Mặc gật đầu, Tô Tử Duyệt lại hỏi- Vậy hắn nhận thức loại tự này ko?
_ Ko biết, ở lúc hắn sinh ra thời điểm phụ thân đã chết- Mẫn Mặc nói.
_ Haiz…- Tô Tử Duyệt thở dài nói- Ko phải mỗi người ai cũng may mắn. Chúng ta đừng nhắc mấy chuyện thương cảm đó nữa, trên đây viết cái gì?
Mẫn Mặc sau khi nhìn đại khái thì nói- Trên mặt ghi lại … 1 loại ma chú cổ, nói là sau khi học nó hội biến thành rất cường đại.
Tô Tử Duyệt lúc này đột nhiên nghĩ đến lúc trước Kiều Mặc Nhiên cũng nói với mình là ma chú, mà ko phải quang đoàn. Phía trước nàng cũng ko có miệt mài theo đuổi khác biệt giữa quang đoàn cùng ma chú, hiện tại nghĩ đến chú ngữ quả thật hẳn phải lấy hình thức văn bản tồn tại. Nàng vội vàng hỏi- Vậy ngươi ngày đó cướp được là cái gì? Ngươi ko phải cũng trở nên cường đại rồi sao?- Hơn nữa tính khí cũng thay đổi, nàng ko dám nói với Mẫn Mặc những lời này, chỉ có thể ở tro bụng âm thầm bổ sung.
Mẫn Mặc lắc đầu tỏ vẻ chính mình cũng ko biết. Tô Tử Duyệt thấy hắn nhìn chăm chú trên tường là đó ma chú, vội vàng chặn lại nói- Ngươi đừng nhìn, ma chú có tác dụng phụ này, năm đó ba ngươi chính là luyện loại tà công này tẩu hỏa nhập ma chết- Tô Tử Duyệt nói xong, từ trên mặt đất nhặt lên 1 viên đá, rồi nắm ở tro tay dùng sức đi tô tự trên tường.
_ Ngươi điên rồi!- Mẫn Mặc 1 tay nắm Tô Tử Duyệt đẩy ra, Tô Tử Duyệt kiều nhỏ thân mình bị lực mạnh ném ở trên vách tường. Nàng đau cơ hồ khóc đi ra, lại như trước cắn môi từ trên mặt đất đứng lên, kiếm hồi viên đá, tiếp tục tô lên. Động tác Tô Tử Duyệt rõ ràng chọc giận Mẫn Mặc, hắn lúc này trực tiếp bắt lấy tay nàng đem nàng kéo ra phía ngoài, nói- Trở về.

MA ĐÔ – CHƯƠNG 135

CHƯƠNG 135 – CHUẨN BỊ TRỞ VỀ SƠN ĐỘNG

Tô Tử Duyệt đi bộ trở về nơi ở của bọn Thường Hoan, bởi vì đi có vẻ vội, về nhà thời điểm trên thân đã ra 1 tầng mồ hôi. Vào nhà mới phát hiện căn bản ko có người đi ra nghênh tiếp nàng, ngày xưa ko phải là như thế này a, mỗi lần chính mình chỉ cần vừa đi tới gần bọn hắn đều đánh hơi được mùi mà đi ra nghênh tiếp. Tô Tử Duyệt đi vào tro phòng, liền thấy bọn hắn đang vây quanh bàn đánh bài lá cây. Nàng ko biết làm sao lắc lắc đầu, khi nãy còn cho ma quỷ tro Ma đô đều âm hiểm giả dối, nhìn lại mấy tên này nhà mình, 1 kẻ vô tâm vô phế, 1 kẻ thì tốt, siêu tốt, luôn đặt ta làm đầu, còn có 1 kẻ cả đầu chỉ chứa bài lá cây, thêm 1 kẻ ẩn nhẫn nửa đời đại thúc, làm gì có kẻ nào như vậy đa tâm.

_ Ô, ngươi còn biết trở về a? Ngươi tạm thời đợi đó đi, chờ gia thắng bọn hắn mấy ván nữa- Đầu sói ngẩng đầu liếc Tô Tử Duyệt 1 cái, rồi rất nhanh liền đem lực chú ý chuyển dời đến bài trên bàn.

Tô Tử Duyệt nhìn bọn hắn, nháy mắt liền đánh mất ý niệm nhờ Thường Hoan đi với mình, nàng ko thể đem bọn hắn liên lụy vào được. Nàng tạm thời đem chuyện Mẫn Mặc phao đến sau đầu, rồi mới đi đến bên người Đầu sói ngồi xuống. Nàng thăm dò nhìn lá cây đã đánh trên bàn, vừa ngắm lá cây tro tay Đầu sói, rồi chờ đến phiên Đầu sói ra bài thời điểm nàng vội theo tro tay hắn kéo ra 2 mảnh lá cây quăng đến trên bàn.

_ Ha, ta thắng! Vừa vặn chờ đúng 2 lá này- Ngồi ở nhà dưới Đầu sói Bạch Khổng Tước bay nhanh đem lá cây ném đến trên bàn.

Đầu sói trừng Tô Tử Duyệt, khí đến khuôn mặt tuấn tú đều có chút vặn vẹo, hắn hướng Tô Tử Duyệt quát- Ngươi thật sự muốn hại chết gia sao? 2 lá đó ai lại đi đánh cơ chứ?

Bạch Khổng Tước cười ôm lấy Tô Tử Duyệt, nói- Là Đầu sói keo kiệt, chỉ là thua bài liền nổ thành từng mảnh vụn. Tiểu Duyệt nhà chúng ta đương nhiên là từ trước đến nay đều đáng yêu, ngươi nói đúng ko?- Nói xong, hắn hướng Đầu sói khiêu khích giơ lên lông mi.

Tố Điệp đem lá cây trên bàn nhanh chóng gom lại, rồi mới cắn môi mọng nhìn Tô Tử Duyệt, 1 bộ muốn nói lại thôi. Tô Tử Duyệt hỏi mấy lần, thế này mới nhỏ giọng nói- Buổi tối có ở lại ko?- Nói xong, mặt liền hồng tựa quả táo nhỏ.

Tô Tử Duyệt đang muốn đáp ứng hạ, lại thở dài. Nàng vẫn là muốn trở về nhìn xem trạng huống của tiểu hồ ly, còn có Mẫn Mặc, nàng thật sự lo lắng hắn lại muốn làm ra chuyện gì nhiễu loạn. Bọn hắn thấy bộ dạng này của nàng, đại khái cũng biết chút gì đó. Hôm qua cụ thể đã xảy ra chuyện gì bọn hắn đều im hơi lặng tiếng, chỉ gặp đến cả người là huyết Thường Hoan cùng Tô Tử Duyệt, cùng vợ chồng báo đen mặt âm trầm đem đứa nhỏ đón về. Bọn hắn tự nhiên là ko thể hỏi báo đen rõ ràng được, Thường Hoan lại ko chịu nói, hỏi hắn cái gì đều chỉ là lắc đầu.

Vài người cùng nhau trao đổi ánh mắt, Đầu sói còn muốn nói thêm gì đó, lại bị Bạch Khổng Tước dùng ánh mắt trừng. Tố Điệp hỏi- Đói ko? Muốn ăn gì ko?- Thấy Tô Tử Duyệt gật đầu, liền cho nàng 1 trái cây nàng thích ăn nhất.

Tô Tử Duyệt sau khi nhận lấy cắn 1 ngụm, chỉ Đầu sói nói -Ta muốn ăn thịt.

Đầu sói cả giận- Vừa hại gia thua bài, còn ko biết xấu hổ chỉ gia đòi thịt ăn? Ko có.

_ Keo kiệt- Tô Tử Duyệt đô miệng nhỏ giọng nói thầm 1 câu. Khí Đầu sói quay đầu bước đi, Tô Tử Duyệt vội vàng gọi hắn lại, hỏi- Ngươi sao lại bỏ đi a? Tức giận rồi?

Đầu sói tức giận trả lời- Còn ko phải tìm thịt cho ngươi sao?

Tô Tử Duyệt hướng hắn hắc hắc cười, hiển nhiên là vừa lòng. Vậy bữa cơm Tô Tử Duyệt cùng Đầu sói 2 người ăn tới miệng đầy dầu, mà mấy người bên cạnh vẫn kiên trì ăn chay. Đến buổi tối, 2 cái nội vụ mới tiền nhiệm của Mẫn Mặc liền đến. 2 người run rẩy dùng động tác biểu đạt ý tứ thỉnh Tô Tử Duyệt trở về, đoán được Mẫn Mặc ko kiên nhẫn chờ. Tô Tử Duyệt tràn ngập xin lỗi nhìn mấy người bọn hắn, rồi mới ly khai. Chính mình thua thiệt bọn hắn nhiều lắm, Tô Tử Duyệt ở tro lòng nghĩ mãi.

Trở lại chỗ ở, liền thấy Mẫn Mặc đang chơi cùng mấy đứa nhỏ, hắn ngồi đó đậu tiểu sói chơi. Tiểu sói vậy vô tâm vô phế ôm tay Mẫn Mặc dùng sức cắn, như là muốn đem hắn trở thành pettoy mà cắn thật đã. Tô Tử Duyệt xem da đầu run lên, thầm nghĩ đó là Ma vương a, tro Ma đô dám như thế cắn hắn thật sự là tìm ko ra mấy người.

Mẫn Mặc nhìn thấy Tô Tử Duyệt trở về, liền đem tiểu sói ôm ở tro lòng, nói- Ta còn tưởng mẹ các ngươi ko cần các ngươi rồi chứ.

Hắn lời này tuy rằng là đối tiểu sói nói, nhưng Tô Tử Duyệt nghe lưng xong phát lạnh, ko biết có phải nàng đa tâm quá ko. Mẫn Mặc đi tới ở trên thân Tô Tử Duyệt ngửi, rồi mới nói- Nhanh đi tắm rửa, trên thân ngươi có hương vị bọn hắn.

Tô Tử Duyệt gật đầu, rồi mới kéo Mẫn Mặc ly khai phòng mấy đứa nhỏ. Lúc gần đi tiểu bướm con vẫn lo lắng chăm chú nhìn Tô Tử Duyệt, đứa nhỏ này cực kỳ mẫn cảm, ko biết có phải nhận thấy điều gì rồi ko. Tô Tử Duyệt nghĩ ngày nào đó đem mấy đứa nhỏ trả về cho phụ thân bọn nó dưỡng, lúc trước là muốn thành lập cái hậu cung, nay giấc mộng này liền cái nền còn chưa đặt móng đã tựu thành bọt nước. Nàng hiện tại làm sao có dũng khí dưới mí mắt Mẫn Mặc giở trò?

Mẫn Mặc đợi Tô Tử Duyệt tắm rửa, cả buổi tối cũng ko có làm gì. Lúc đi ngủ thời điểm, Tô Tử Duyệt thật cẩn thận hỏi hắn tình huống của tiểu hồ ly. Mẫn Mặc nói- Hôm nay còn chưa kịp xử lý việc này, cũng ko cần quá quan tâm hắn. Biên bức vừa mới chết, thừa dịp hiện tại lập uy là thời điểm ko gì tốt hơn.

Tô Tử Duyệt do dự tro giây lát, rồi mới nói- Mẫn Mặc, thời điểm ngươi xong việc có thể cùng ta hồi cái sơn động kia hay ko?

_ Sơn động đó còn gì ko ổn sao?- Mẫn Mặc hỏi.

_ Ko biết, ta chỉ cảm thấy 1 cái sơn động lớn như vậy, bên tro ko nên đơn giản như thế mới đúng chứ. Chúng ta ngày đó quá vội vàng, ta có chút ko yên tâm- Tô Tử Duyệt đáp.

_ Hảo, ngày mai ta cùng ngươi đi- Mẫn Mặc nói xong, ở trán Tô Tử Duyệt hạ xuống hôn.

Tô Tử Duyệt đẩy hắn ra, nói- Ngươi ko phải vừa nói dạo này rất bận rộn, sao lại có thời gian nhanh như thế?

Mẫn Mặc nghe xong ha ha cười, nói- Còn ngươi ko phải mong ta ko đủ thời gian đi xử lí chuyện của hồ ly cùng báo đen hay sao?

_ Ta ko có ý đó- Tô Tử Duyệt nói xong, lật thân đưa lưng về phía Mẫn Mặc.

Mẫn Mặc mạnh mẽ đem Tô Tử Duyệt kéo lại, làm cho nàng đối mặt chính mình, rồi mới ôm nàng ngủ. 1 đêm ko nói chuyện, sáng sớm ngày thứ 2 Tô Tử Duyệt đã bị Mẫn Mặc theo trên giường kéo dậy. Còn chưa ngủ no Tô Tử Duyệt dùng 2 chân kẹp chăn ko chịu rời giường, Mẫn Mặc nhanh gọn đem nàng cùng chăn bế lên, thúc giục nói- Ko phải ngươi nói muốn đi sao? Nhanh đứng lên, thật vất vả mới có thời gian đi đó. Nếu ko đứng dậy, ta liền trực tiếp đem ngươi ném tỉnh đó.

Tô Tử Duyệt ôm cổ của hắn, ở trên gáy hắn hung hăng cắn 1 ngụm, thế này mới nhảy xuống nhu mắt nhập nhèm buồn ngủ đi rửa mặt. Mẫn Mặc ăn đau xoa xoa cổ, cười nói- Bị biên bức cắn mấy khẩu, liền có tật xấu này sao?

MA ĐÔ – CHƯƠNG 134

CHƯƠNG 134 –TÍNH TOÁN NHỎ NHẶT CỦA BÁO ĐEN
Tô Tử Duyệt chăm chú nhìn Mẫn Mặc, tựa hồ là muốn nhìn đến nội tâm của hắn, nhưng nàng vẫn như cũ ko nắm được điều gì. Nằm hồi lại trên giường, Mẫn Mặc đem Tô Tử Duyệt ôm tiến vào tro khuỷu tay. Tô Tử Duyệt nhu thuận dựa sát vào vai hắn, tro lòng lại nghĩ làm sao giải quyết sự tình của vợ chồng báo đen, nói đi nói lại tai họa là do Tô Tử Duyệt chiêu ra, ko đạo lý ko duyên cớ gì báo đen phải đền mạng, huống chi ông còn là trượng phu của bạn tốt duy nhất của mình. 2 người bên cạnh nhau tới nay đã lâu như thế, lần đầu tiên đồng sàng dị mộng.
Ngày thứ 2 lúc Tô Tử Duyệt mở mắt, Mẫn Mặc sớm ko còn bóng dáng, sợ tới mức nàng liền mặt cũng ko kịp rửa, liền 1 đường phóng tới nơi ở của báo đen. sau khi đến chỗ ở bọn họ chỉ thấy được vẻ mặt buồn ngủ Kiều Mặc Nhiên cùng có chút mất hứng báo đen, nàng này 1 viên huyền khởi tâm mới thả xuống dưới. Nàng thở khí thô nói- Thật tốt quá, các ngươi đều còn sống. Ko nói nữa, việc cấp bách là mau trốn đi. Các ngươi nhanh chóng thu thập, mang đứa nhỏ trốn đi. Mẫn Mặc biến dị, hắn muốn giết ngươi đó.
Báo đen kêu Kiều Mặc Nhiên trở về tiếp tục ngủ, chính mình kéo Tô Tử Duyệt đi ra bên ngoài, ông thấp giọng nói- Ta có thể trốn được sao? Chỉ cần ko ra được Ma đô, thủy chung đều sẽ bị hắn tìm được. Nếu ta ko trốn thì ko sao, ngược lại bỏ trốn càng làm hắn hoài nghi ta.
_ Vậy bây giờ phải làm sao a?- Tô Tử Duyệt có chút cam chịu ngồi phịch xuống, nhặt lên 1 cái nhựa cây ở trên mặt đất vẽ lung tung, nói- Lão nói đi ta có phải đã gây nhiều phiền toái đến cho các ngươi ko? Ta thật sự thực sự ko phải với lão cùng Kiều Mặc Nhiên, cũng thực sự ko phải với Mẫn Mặc.
_ Chuyện đó và ngươi ko quan hệ, nếu tính ra, là ta chính mình quyết định nói cho ngươi biết. Sau đó gặp phải biên bức, cũng chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi. Ngươi ko cần tự trách- Báo đen nói.
Tô Tử Duyệt nghe xong báo đen nói, đôi mắt nóng lên, đứng dậy vỗ bộ ngực nói- Hắc ca ngươi yên tâm, Tô Tử Duyệt ta còn ở đây 1 ngày, ta liền nhất định bảo hộ ngươi cùng Kiều Mặc Nhiên thật hảo- Nói lời này thời điểm, động tác có chút lớn, vỗ đau bộ ngực bị Mẫn Mặc cào bị thương, đau đến nàng thẳng nhe răng.
Báo đen ko có nói tiếp, 2 người sau khi lặng yên 1 hồi, Tô Tử Duyệt bỗng nhiên hỏi- Ta nghe nói lúc trước Mẫn Mặc tiêu diệt bộ tộc hỏa hồ thời điểm, có mấy con hồ ly chạy trốn tới nhân giới, lão có biết giao giới giữa nhân giới với Ma đô là ở chỗ nào ko?
Báo đen nghe vậy giật mình trừng lớn đôi mắt, sau 1 lúc lâu mới nói- Chuyện này là ai cùng ngươi nói?
_ 1 vị bằng hữu đã qua đời- Tô Tử Duyệt ko muốn nhắc lại sự tình của cự mãng, cho nên chỉ là nhẹ nhàng lướt qua.
Báo đen thở dài nói- Theo ta được biết, giao giới giữa Ma đô với nhân loại ở chỉ có 1 chỗ. Nơi đó có ma quỷ chuyên môn canh gác, có thể ra vào chỉ có 2 tên ma quỷ kia của Mẫn Mặc. Hơn nữa mặc dù là bọn hắn, cũng nhất định phải có lệnh bài của Mẫn Mặc mới được. Ngươi muốn từ đó chạy thoát, căn bản ko có khả năng. Lời đồn ngươi nghe được nhất định là sai.
Tô Tử Duyệt chớp đôi mắt tự hỏi tro giây lát, tro não bỗng nhiên linh quang chợt lóe, nói- Đầu lĩnh hiện tại của báo đen, hắn nhất định biết! Lúc trước chính bộ tộc báo đen cùng Mẫn Mặc đi bao vây tiễu trừ bộ tộc hỏa hồ, nếu có người chạy trốn, bọn hắn sẽ biết. Giả thiết nếu sau khi bọn hắn đuổi theo vài con chạy trốn đến đúng 1 chỗ, bỗng nhiên lại mất đi manh mối, ta đây liền có thể xác định được khoảng vị trí 1 cái cửa xuất khẩu khác tro Ma đô.
Tô Tử Duyệt nói xong, quay đầu liền muốn chạy về, lại bị báo đen bắt được cánh tay. Ông nhìn Tô Tử Duyệt, vẻ mặt ngưng trọng nói- Đừng lại hỏi thăm bí mật nữa, sự tình đã đi đến loại tình trạng này, ngươi còn muốn kéo càng nhiều người xuống nước theo sao?
Tô Tử Duyệt nghe vậy ko khỏi sửng sốt, ko ngờ rằng ông hội nói như thế. Nàng đón nhận ánh mắt sáng quắc của báo đen, từng chữ 1 nói- Nhưng Mẫn Mặc hiện tại đã muốn giết lão cùng tiểu hồ ly, sau này còn ko biết hội giết thêm ai. Nếu ta đi tìm, tuy rằng hội liên lụy kéo theo càng nhiều người, nhưng nếu ta tìm được cửa xuất khẩu, vậy là có thể cứu được các ngươi- Nói tới đây, Tô Tử Duyệt rốt cuộc ko có biện pháp khống chế chính mình ưu tư, nàng có chút thương cảm nói- Ta cũng ko biết làm sao, thật sự ko biết a. Chẳng lẽ cứ như vậy chờ chết sao? Vậy Kiều Mặc Nhiên làm sao đây, tiểu báo con làm đây? Lão cứ như vậy cam tâm sao?
Báo đen nghe đến đó, liền rũ mắt xuống ko nói lời gì, nhưng vẫn nắm chặt cánh tay Tô Tử Duyệt ko buông lỏng ra. Tô Tử Duyệt thấy thế cười khổ 1 chút, ko biết làm sao lắc lắc đầu, nàng chính xoay người muốn đi, chợt nghe báo đen nói- Ngươi sao lại ko chịu sinh đứa nhỏ cho hắn?
Tô Tử Duyệt chưa kịp phản ứng lại, vừa muốn hỏi ông sao lại đột nhiên lôi chuyện này ra, thế này mới phản ứng lại ý tứ mà ông giấu ở mặt sau câu chữ. Nàng ko khỏi cảm thấy lưng phát lạnh, sau 1 lúc lâu ko biết nên làm sao trả lời lão, nàng đứt quãng nói- Lão, lão… sẽ ko phải là cái ý tứ kia chứ?
_ Ngươi thật sự muốn hỏi ta nên làm sao ra tay ư?- Báo đen đáp.
_ Đừng nói giỡn, cho dù ta vì hắn sinh đứa nhỏ như lão nói chuyện đó cũng sẽ ko bao giờ phát sinh- Tô Tử Duyệt nói lời này thời điểm ko tự giác nắm chặt đôi tay. Báo đen ko nói nữa, xoay người dục hồi sơn động, lại bị Tô Tử Duyệt gọi lại, chỉ nghe nàng lại hỏi- Ta nghe nói Mẫn Mặc cùng tiên vương đều là mồ côi từ tro bụng mẹ, có thật ko?
Báo đen quay đầu liếc nhìn Tô Tử Duyệt, dẫn theo chút ý tứ hàm xúc châm chọc nói- Tin tức của Ma vương lúc nhỏ thật đúng là ko ít, này lại là nghe từ bằng hữu nói nữa sao?
Tô Tử Duyệt lúc này ko thèm cùng lão vô nghĩa, chỉ nói- Ta đang hỏi lão, lão đừng chuyển đề tài.
Báo đen thế này mới đáp- Thật.
Tô Tử Duyệt lập tức hỏi – Cùng sức lực thần bí có liên quan với nhau sao?
Báo đen cười, chỉ nói 1 câu- Sức lực thần bí chỉ là 1 phần nhỏ, câu này ngươi vẫn là nên đi tự hỏi hắn mới đúng- Nói lời này cũng ko thèm quay đầu sau đó lại tiêu sái bỏ đi.
Tô Tử Duyệt nhìn bóng lưng của ông, chỉ cảm thấy da đầu từng đợt run lên. Nếu chính mình ko hỏi, ông có phải sẽ tiếp tục yên lặng như thế ko? Ở giờ khắc này, nàng có chút dao động, chính mình đạo lý là nên đứng ở phe Mẫn Mặc mới phải. Dù sao hắn mới là trượng phu của mình. Nói tới nói lui báo đen chỉ nguyện trung thành với tiên vương, đối Mẫn Mặc đúng là ko thèm quan tâm.
Ở Ma đô, thật là từng cái ma quỷ đều có tư tâm của riêng mình? Đối với bọn hắn mà nói, là chỉ có bạn lữ của mình mới là người duy nhất có thể tín nhiệm, đáng giá thổ lộ tình cảm thôi sao? Nếu ko phải vì duy truyền huyết thống, nếu ko có cổ lão nguyền rủa, bọn hắn có còn đối đãi với bạn lữ như thế thật lòng thực lòng nữa hay ko? Ko hổ là ma quỷ, tối tâm tối phế, chả trách lúc trước cấp bọn hắn lời nguyền rủa này. Tô Tử Duyệt ở tro lòng hung hăng mắng câu: Đáng đời!
Tô Tử Duyệt đứng tại chỗ, do dự rất lâu, cuối cùng quyết định nàng muốn quay trở về sơn động. Nàng hy vọng có thể ở đó tìm được 1 ít dấu vết còn sót lại, chuyện vừa rồi làm cho nàng ý thức được nếu chỉ là đi hỏi thăm, rất phiến diện, đáng giá nàng tín nhiệm chỉ có chính đôi mắt của mình. Đường đi tới chỗ sơn động cực kỳ phức tạp, nàng căn bản ko nhớ. Mà báo đen nàng thế nào cũng ko dám lại dùng, thế là nàng chỉ có thể đi tìm còn đang bị thương Thường Hoan.

Smilodon

MA ĐÔ – CHƯƠNG 133

CHƯƠNG 133 – TÁC DỤNG PHỤ CỦA SỨC LỰC THẦN BÍ
Mẫn Mặc ko những ko làm theo lời Tô Tử Duyệt, ngược lại càng bấu sâu thêm. Tô Tử Duyệt nổi khí nâng lên chân đá cái bụng mềm mại của hắn, mắng- Điên tử!- Mẫn Mặc vừa rồi cùng biên bức dây dưa thời điểm bụng đã bị thương, giờ phút này chính tí tách chảy máu tươi. Sau khi bị Tô Tử Duyệt đá 1 cước, hắn đau đến nhe răng nanh, rồi mới phẫn nộ rống lên 1 tiếng, cúi đầu cắn cái cổ yếu ớt của Tô Tử Duyệt. Tô Tử Duyệt liền khí lại đá bụng của hắn 1 cước, hô- Ngươi còn muốn cắn chết ta? Đồ ko lương tâm!
Mẫn Mặc nổi khí tro yết hầu ko ngừng mà phát ra gầm nhẹ thanh, nhưng thủy chung cũng ko thể xuống miệng. Tô Tử Duyệt thấy thế càng thêm vô lo vô nghĩ đạp hắn thêm mấy cước, ngay tại 2 người giằng co thời điểm, Mẫn Mặc đôi mắt vừa nhắm, cả người liền ngã xuống. Hắn thân thể khổng lồ đặt ở trên thân Tô Tử Duyệt, ép tới nàng cơ hồ tắt thở, thầm nghĩ người này tuyệt đối là đả kích trả thù, thành tâm muốn áp chết chính mình.
Tô Tử Duyệt cố sức đẩy ra Mẫn Mặc, té xỉu hắn tựa như 1 con mèo lớn xác vô hại. Nàng xoa xoa đầu của hắn, rồi mới bắt đầu kiểm tra miệng vết thương trên thân hắn. Có mấy chỗ rất sâu, luôn luôn đổ máu. Nàng bước ra đi kiểm tra thương thế Thường Hoan, Thường Hoan vừa gặp nàng ngực lại bi thương, nổi khí muốn bước vào tro sơn động tìm Mẫn Mặc tính sổ. Tô Tử Duyệt vội vàng ngăn lại hắn, nói Mẫn Mặc đã xỉu.
Tô Tử Duyệt chung quy gấp cũng đợi được báo đen chạy đến đưa thuốc, nàng nhanh nhóng đem tình huống Mẫn Mặc nói cho ông nghe. Báo đen tựa hồ cũng ko ngoài ý muốn, chỉ nói tiên vương năm đó cũng là như thế này. Tô Tử Duyệt lại hỏi ông có biết Mẫn Mặc biến thân là thành con gì ko, báo đen nhẹ lắc đầu nói chưa bao giờ thấy qua bộ dáng sau khi biến thân của Ma vương đời trước. Tô Tử Duyệt mang báo đen đi vào tro sơn động, muốn cho ông xem bộ dáng hiện tại của Mẫn Mặc, lại phát hiện hắn đã biến thành người bộ dáng.
Báo đen lấy tốc độ nhanh nhất cấp dược tốt nhất cho Mẫn Mặc, thừa dịp hắn còn xỉu, mọi người quyết định nhanh chóng khiêng hắn trở về. Bọn hắn 3 chân 4 cẳng nâng hắn đỡ lên lưng Thường Hoan, Thường Hoan chở Mẫn Mặc, hiện ra mất hứng đến bao nhiêu. Thế là Tô Tử Duyệt đành phải lại tìm lời ngon tiếng ngọt năn nỉ dụ dỗ, 1 hồi lâu hắn mới chịu bỏ qua. Tô Tử Duyệt lại leo lên thân con báo đen mà nàng trước giờ thường hay cưỡi, đoàn người lấy tốc độ nhanh nhất chạy về nơi Mẫn Mặc. Tô Tử Duyệt mong sự tình cứ như vậy mà trôi qua, tai hoạ ngầm đã đi ra rồi, nghĩ như vậy làm nàng cũng cảm thấy thoải mái 1 ít. Có thể tình huống Mẫn Mặc thật sự làm cho nàng lo lắng, nếu hắn đi lên con đường năm xưa của phụ thân, vậy chẳng phải sau này đứa nhỏ của mình cũng lặp lại con đường của Mẫn Mặc sao?
Trở về chỗ ở, Tô Tử Duyệt sai bọn hắn cấp chính mình tìm chút dược bổ huyết uống, rồi mới lại sai người thả vợ chồng báo đen, rồi dẫn bọn họ đi đón tiểu báo con. Mấy tên tro nhà thấy được trên ngực trắng noãn của Tô Tử Duyệt có mấy miệng vết thương đến ghê người thời điểm, hận đến nghiến răng. Bọn hắn muốn lưu Tô Tử Duyệt ở nhà, nhưng Tô Tử Duyệt thủy chung ko yên lòng Mẫn Mặc, lo lắng hắn sau khi tỉnh lại phát điên, kiên trì đòi về. Cuối cùng bọn hắn cắn môi 1 cái, quyết định cùng Tô Tử Duyệt trở về. Nếu như là bình thường, Tô Tử Duyệt khẳng định hội đáp ứng, dù sao xây dựng hậu cung cũng là mục tiêu cuối của nàng. Nhưng giờ Mẫn Mặc ưu tư ko ổn định, nàng lo lắng hắn thú tính nổi lên làm bọn hắn bị thương. Thế là nàng châm chước rất lâu, cuối cùng cự tuyệt hảo ý của bọn hắn, chỉ nói nếu bị ăn hiếp, nhất định hội trở về tìm bọn hắn.
Sau khi trở về Tô Tử Duyệt liền nằm ở bên người Mẫn Mặc mơ màng trầm trầm ngủ hạ, sau 1 hồi náo sự này nàng cũng mệt muốn chết rồi. Mẫn Mặc đại khái hơn nửa đêm tỉnh lại, hắn vừa động liền bừng tỉnh Tô Tử Duyệt. Chỉ thấy ánh mắt Mẫn Mặc lúc này so với phía trước ở tro sơn động thanh minh hơn rất nhiều, hắn muốn ngồi dậy, lại kéo đến miệng vết thương trên thân, đau đến hơi nhăn mặt nhướng mày.
_ Ngươi tỉnh? Có khỏe ko?- Tô Tử Duyệt mang nồng đậm buồn ngủ hỏi.
_ Ko tốt, nhưng cũng phải tìm ngươi tính sổ. 1 mình chạy đến loại chỗ đó, ko phải muốn chết sao? Nếu ta ko tới, ngươi cứ nằm đó chờ biên bức hút khô máu của ngươi sao?- Mẫn Mặc mới vừa tỉnh liền bắt đầu giáo huấn Tô Tử Duyệt.
Tô Tử Duyệt bị hắn nói tới tỉnh, ngồi dậy hỏi hắn- Ngươi bình thường rồi sao?
_ Ta ở thời điểm nào mà ko bình thường hả?- Mẫn Mặc cả giận.
Tô Tử Duyệt kéo da thú trước ngực của mình, đem bị hắn cào ra mấy miệng vết thương triển lãm cho hắn xem, ủy khuất nói- Đều là do ngươi cào, ngươi còn xuống tay mạnh nữa.
_ Ta lúc đó nên bấu sâu thêm chút nữa, ai kêu ngươi chạy loạn khắp nơi, còn ko biết lượng sức- Mẫn Mặc nói tới đây, nheo lại đôi mắt, nói- Lúc đó ngươi cũng đá ta mấy cước còn chưa cùng ngươi tính sổ.
Tô Tử Duyệt cẩn thận quan sát biểu tình Mẫn Mặc, theo trên mặt hắn nhìn ko ra vẻ bệnh trạng gì. Nàng lại hỏi hắn- Ngươi có biết ngươi lúc ấy biến thành con gì ko? Ngươi còn có thể biến trở lại nữa ko?
Mẫn Mặc cẩn thận suy nghĩ rất lâu mới nói- Ko biết lúc ấy làm sao trở nên như vậy, cũng ko biết làm sao biến trở lại. Tro sơn động cũng ko có vật gì phản quang, ta cũng ko biết chính mình biến thành con gì. Lại nói tiếp, ta rốt cuộc là con gì?- Mẫn Mặc nói tới đây, tro ánh mắt dẫn theo chút chờ đợi.
_ Ách…- Tô Tử Duyệt bị hắn hỏi, chỉ có thể miêu tả cho hắn hiểu- Ta cũng ko biết là con gì, có điểm tựa báo gấm lại lai lai con hổ, nhìn cũng na ná con mèo. Bất quá cái đuôi lại siêu cục, ngươi trước kia từng bị thương sao? Đúng rồi, lỗ tai chỉ có 2 dúm lông, thể tích rất lớn, nói tóm lại nhìn cũng tuấn tú đi.
Mẫn Mặc chau mày, tựa hồ gắng tưởng tượng qua miêu tả động vật của Tô Tử Duyệt, nhưng sao cũng ko thể đem những đặc điểm trên khâu cùng 1 chỗ, cuối cùng đành phải từ bỏ. Hắn chống đỡ thân mình ngồi dậy rồi xuống giường, Tô Tử Duyệt vội vàng đỡ hỏi- Đã như thế ngươi còn muốn đi đâu?
_ Đi quan tâm 1 chút vấn đề của hỏa hồ cùng báo đen- Mẫn Mặc nói xong liền muốn rời khỏi.
Tô Tử Duyệt giữ chặt tay hắn, nói- Vợ chồng báo đen ta đã phóng bọn họ trở về, đều là hiểu lầm, bọn họ thật ko biết sự tình. Tiểu hồ ly còn tại dưỡng thương, dù gì cũng chờ vết thương của hắn tốt lên rồi tính sau nhe?
_ Ai cho ngươi tự ý chủ trương? Báo đen đã biết được rất nhiều, lưu lại cũng chỉ là tai hoạ ngầm- Mẫn Mặc thanh âm lộ ra 1 tia lạnh như băng, lại nói- Cư nhiên hồ ly chính mình dưỡng nay lại cắn ngược chính mình 1 cái, lưu hắn vô dụng, còn trị thương cái gì- Hắn hất tay Tô Tử Duyệt, liền muốn rời khỏi.
Tô Tử Duyệt sửng sốt hơi lâu, cấp nàng phản ứng lại thời điểm Mẫn Mặc đã đi được hảo xa. Nàng cảm thấy Mẫn Mặc tựa hồ có gì đó ko thích hợp, nhưng lại ko dám xác định. Nàng ko chết tâm đuổi theo, túm người hắn- Ta đây cũng biết rất nhiều, ngươi ko phải cũng muốn giết ta chứ?
Mẫn Mặc khơi mào vuốt cằm của nàng, cười nói- Ngươi sẽ ko nói.
_ Nếu ta nói ra thì sao?- Tô Tử Duyệt ko chết tâm lại hỏi.
_ Vậy thì lúc đó ta cũng ko sẽ lưu ngươi lại- Mẫn Mặc nói lời này thời điểm thu đi tươi cười, như vậy Mẫn Mặc làm cho Tô Tử Duyệt cảm thấy xa lạ. Cũng may là vì có thần bí sức lực mới có thể giúp thân thể Mẫn Mặc ko bị trọng thương quá nặng. Tô Tử Duyệt nghĩ như vậy, liền 1 lần nữa nhấc lên dũng khí cùng hắn đối mặt, nàng cười kéo tay hắn, mang chút hương vị làm nũng nói- Ngươi bị thương nặng như thế, về nghỉ ngơi trước đi nha? Đợi khỏe 1 chút rồi hãy quan tâm mấy việc này được ko?- Thấy hắn ko động đậy, Tô Tử Duyệt lại nói- Coi như là ta năn nỉ đi nhe?
Nghe xong lời này, Mẫn Mặc mới gật gật đầu, rồi mới đem nàng bế lên, cười nói- Lần này theo ý ngươi, lần sau cho dù có làm nũng thì cũng vô dụng.