VƯƠNG GIA LY HÔN ĐI – CHƯƠNG 101

CHƯƠNG 101 – TÂM THẬT MỆT!

(A, quỉ ca ca của ta comeback! Chương này cũng đồng thời tiết lộ chân tướng của anh ấy, nếu đoán ko ra, ko sao, 10 chương sau sẽ biết…- Milk)

Nhìn nàng kia thư thái tiếu ý, Hồ Thanh Ca cảm giác mình là như vậy hài lòng, tựa hồ có thể nhìn thấy nàng cười so với bất luận cái bảo vật gì đều có thể làm cho hắn thoải mái, tay lướt xuống chạm vào lòng bàn tay của nàng, lại chạm đến 1 mảnh vết trầy.

Hô hấp đột nhiên cứng lại, tay hắn lập tức tế nhu vuốt ve vết thương tro lòng bàn tay nàng, tựa hồ điểm vết thương này là thương của hắn.

_ Còn đau ko?0 Khi đó hắn nghĩ lầm nàng vẫn là Phi Tuyết, ko cam lòng lần thứ 2 mất đi nàng, cư nhiên dùng cách làm cực đoan như vậy, làm thương tổn nàng, khi hắn nhận rõ tình cảm của mình xong, hắn hối hận, hối hận ko nên như vậy thương tổn nàng.

_ Ko đau, đều là quá khứ, ko phải sao!- Băng nhu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, lại xúc động mẫn cảm thần kinh, toàn thân như điện lẻn quá, khiến cho 1 trận run rẩy.

Ôn nhu vuốt ve làm cho nàng tâm thình thịch nhảy, kinh hoảng rất nhiều, nàng muốn rút về tay lại bị hắn vững vàng nắm lấy.

_ Rất xin lỗi, Tần Nhi… …- Hồ Thanh Ca chăm chú cầm tay nàng, hợp ở tro lòng bàn tay, ngẩng đầu, tro mắt nổi lên ôn nhu tình ý, đáy mắt lại là chấp nhất- Ta phát thệ, sau này sẽ ko lại thương tổn ngươi, sẽ ko làm bất cứ chuyện gì thương tổn ngươi, ta sẽ vẫn, vẫn luôn ở bên cạnh ngươi, bảo hộ ngươi!

_ Hồ Thanh Ca… …- Tô Tần chưa từng thấy qua như vậy Hồ Thanh Ca.

Yêu mỵ 2 tròng mắt lý, giống như ánh sáng ngọc tinh quang hoa mắt làm cho người ta ko dám nhìn thẳng, vậy chấp nhất, vậy lưu luyến triền miên, tro suốt con ngươi chỉ chiếu ra hình ảnh chính nàng, sáng quắc mà lượng.

Chỉ là, cặp kia yêu mỵ 2 tròng mắt lưu chuyển lưu luyến nồng ý làm cho nàng kinh hãi, kinh chính là hắn tình ý tới quá nhanh, làm cho nàng chiêu ko chịu nổi, ánh mắt khi hắn nhìn âu yếm có chút bối rối, bắt đầu mọi nơi né tránh. (Người ta yêu theo kiểu “Mỹ” mà tỉ, tới gần chương 100 mới dám bày tỏ, tỉ còn nói người ta quá nhanh!- Milk)

_ Tần Nhi…- Phát hiện nàng có ý định muốn tránh né, Hồ Thanh Ca đơn giản đem tay nhỏ bé của nàng nắm ở lòng bàn tay, chăm chú dán tại trước ngực trái.

_ Ngươi… …- Tô Tần cả kinh, muốn rút tay về, lại bị hắn vững vàng cầm.

_ Ở đây, có người để lại cho ta đau xót!- Hồ Thanh Ca yên lặng nhìn nàng- Rất đau, vì thế ta sẽ nhớ kỹ, nơi đó đau nhắc nhở ta, ko thể lại làm ra chuyện thương tổn ngươi!

Tô Tần lúc này mới nhớ lại, đêm đó hắn đã từng bị của mình ngân châm đâm trúng ngực trái, hỏi- Nơi đó thương còn chưa khỏe sao?- Nàng đêm đó hạ thủ tựa hồ là hơi nặng.

_ Vết thương thì ổn rồi, thế nhưng đau đớn vẫn đang tiếp tục, sau này ta nếu lại làm ra chuyện thương tổn ngươi, ngươi liền hướng ở đây trát, đừng lưu tình, đó là ta gieo gió gặt bão!- Cho dù là gieo gió gặt bão, hắn cũng là cam tâm tình nguyện!

Giữa hồ tiểu trúc

Bóng đêm bao phủ đại địa, 1 mảnh mực lam sắc, tinh quang tro đó đẹp đẽ, tôn nhau lên thành huy trên mặt hồ cũng nổi lên yếu ớt tinh hoa.

Tô Tần dựa ở hoành lan thượng, rũ tay xuống, đùa bỡn băng lãnh hồ nước.

Yếu ớt nổi lên hồ quang phóng đến trên gương mặt, chiếu ra như nước ba bàn tinh nhu sáng, như nước mà động.

Hồ Thanh Ca nói câu kia, thủy chung lẩn quẩn ở bên tai, hắn khi đó ánh mắt thật sự là chân thực, chỉ là, như vậy thâm tình, cũng ko phải xuất từ tro miệng cái người mà nàng vẫn muốn kia, bởi vì ko phải là người tro lòng suy nghĩ kia, vì thế, nói cũng là thiếu mấy phần phân lượng, ko tiến sâu tro tâm khảm.

Chỉ là, cái người nàng tâm niệm kia, lúc này nhưng lại ở nơi nào?

Tô Tần khẽ thở dài 1 hơi, thu tay, băng lãnh xúc cảm lập tức phiếm tới tứ hài.

Tê ——————

Nàng hơi nhún vai, đêm nay thật lạnh, ngẩng đầu nhìn lại, tựa hồ này mùa đông cũng sắp tới!

Cúi đầu nhìn tro tay kia đóa băng hoa tro suốt như tuyết, tinh tế vuốt ve cánh hoa thượng kia rất nhỏ văn lộ, tâm tư mờ ảo, Tư Mã Hằng lời nói khi đó, trở nên có chút mờ ảo như khói, tựa hồ bị gió đông thổi qua, việt phiêu càng xa, như lũ như tơ, phiêu mờ ảo miểu.

Người thực sự rất thiện biến, vô luận là nữ nhân, hay là nam nhân, bọn họ có thể ở 1 khắc nói yêu ngươi, thích ngươi, nhưng lại ở sau 1 khắc xoay người đối nữ nhân khác cười, buồn cười nhất chính là, hắn nhưng ngay cả cái giải thích cũng ko có!

Tro lòng cười, đêm đó cùng hắn ở bên hồ làm kia tràng quả thực chỉ là giấc mộng đẹp mà thôi, tỉnh mộng, tất cả cũng đều nên trở lại nguyên lai quỹ đạo vốn có.

Muốn nói nàng ko để ý, đó là giả , đương nàng nhìn thấy Tư Mã Hằng cưỡi tuấn mã, thủ hộ ở nữ nhân khác bên người thời gian, đáy lòng của nàng nổi lên 1 trận ghen tuông, chậm rãi đem trái tim tràn đầy, chỉ là nàng ko muốn liền khinh địch như vậy cúi đầu, nàng luôn luôn đều là ngẩng cao ngẩng đầu lên, ko để cho người khác nhìn trộm đến của mình mềm yếu.

Vừa nghĩ tới, hắn hôm nay lúc nhìn thánh nữ cái loại này nhu tình ánh mắt, lòng chua xót liền bắt đầu vô chỉ tẫn lan tràn ra… …

Tay lần thứ 2 xoa đóa băng hoa sen kia, nàng từ tro ngực lấy ra cây lược gỗ văn lộ quỷ dị, nhìn lại nhìn, khóe miệng nhưng chỉ là dật ra cay đắng cười, đêm đó, hắn chính là dùng cái cây lược gỗ này vì mình búi tóc, nói nửa đùa nửa ái muội, chỉ là bây giờ chủ nhân cây lược gỗ này lại bồi ở tại bên người 1 nữ nhân khác, ko biết hắn có phải hay ko cũng sẽ nói vậy mềm nhẹ lời nói đây!?

1 trận gió lạnh theo trên mặt hồ thổi tới, Tô Tần nhịn ko được đánh cái rùng mình.

Hương khí kéo tới, hương khí đinh đương hoàn bội thanh thúy có tiếng cũng theo quần áo này, từ từ mà đến, ngay sau đó nhất kiện da sưởng phi ở tại của mình trên vai, bao lấy nàng hơi rét run thân thể.

1 trận ấm áp lập tức đem chính mình vây quanh ở, Tô Tần ko quay đầu lại, chỉ là dùng tay lôi kéo áo choàng lông, hé miệng cười nói0 Cám ơn, sao ngươi lại tới đây?

_ Bắt đầu mùa đông gió đêm lạnh, ngươi phải chú ý thân thể, lúc xuất môn phải nhớ mang kiện xiêm y- Quỷ mặt người đứng thẳng ở sau lưng nàng, ánh mắt hướng về phía mặt hồ xa xa.

_ Ta vừa mới tới nơi này, ko biết ở đây mùa đông có thể hay ko rất lạnh- Nàng rất sợ lãnh, vừa đến mùa đông, liền giống rùa lui tiến tro chăn nguyện ko trở ra.

_ Ở đây mùa đông là rất lãnh, bất quá, cũng rất đẹp…

Tô Tần nghe vậy, trắc ngẩng đầu, nhìn hắn, hồ quang tại nơi trương trên mặt nạ quỷ dị đầu hạ tinh lạnh ánh chiếu, tối nay hắn có chút khác, tựa hồ hơn điểm phiền muộn vị đạo.

_ Nghe khẩu khí của ngươi, ngươi tựa hồ đối với ở đây rất quen thuộc?

_ Ân, ở đây có thể nói là của ta đệ nhị cố hương.

Đệ nhị cố hương?

Tô Tần nhìn hắn, có chút kinh ngạc, tựa hồ có người cũng từng nói qua như vậy- Vì sao ở đây sẽ là của ngươi đệ nhị cố hương?

_ Bởi vì ở chỗ này, ta từng chiến đấu qua, chỉ là bây giờ… …- Nói xong hắn 2 tròng mắt ám trầm xuống.

_ Chỉ là cái gì?- Tối nay quỷ mặt người, tựa hồ hơn 1 chút đau thương.

_ Chỉ là bây giờ lại là vật còn người mất, lần thứ 2 nặng du nơi đây, cũng rốt cuộc tìm ko về vật ngày xưa nhân hòa… …

Tô Tần quay đầu, nhìn hắn- Ngươi phải tìm cái gì, cùng ngọc linh lung có liên quan sao?

_ Tần Nhi… …- Quỷ mặt người đột nhiên hô.

_ Ân?

_ Chuyện ngọc linh lung, ngươi vẫn là quên đi…- Đêm đó nghe được lời nàng nói xong, hắn liền canh cánh tro lòng, khi đó hắn ko biết chân tướng sự tình, khi hắn biết, hắn liền thập phần hối hận, biết vậy chẳng làm, chỉ là phát sinh trôi qua tất cả cũng ko thể vãn hồi, hắn duy nhất có thể làm, liền là bảo vệ hảo nàng, ko hề làm cho nàng lần thứ 2 cuốn vào ở giữa nguy hiểm.

_ Thế nào, ko tìm kiếm bí mật ngọc linh lung?- Tô Tần lần đầu tiên nghe được hắn kêu tên của mình, tro lòng run lên, nhưng lại nhìn ko rõ nam nhân trước mắt này.

_ Ko cần… …

_ Như vậy, này người mơ ước ngọc linh lung cũng sẽ ko tìm phiền toái cho ta?- Hình như hắn từng nói qua, tìm ko được bí mật ngọc linh lung, nàng chỉ có 1 con đường chết.

_ Ta sẽ bảo hộ ngươi, sẽ ko để cho bất luận kẻ nào thương tổn ngươi!- Hắn sẽ tẫn toàn lực của mình bảo hộ nàng, ko cho bất cứ người nào xúc phạm tới nàng!

_ Ngươi… …- Tô Tần nhìn tro mắt của hắn lộ ra kiên định, tro lúc nhất thời ko biết phản ứng thế nào, tối nay thật sự là quỷ dị, tự nhiên có 2 nam nhân đối với mình nói muốn bảo vệ mình, ko hề làm cho bất luận kẻ nào thương tổn tới mình.

Ha hả, chẳng lẽ nàng đụng cái gì may mắn! Lại làm cho 2 nam nhân như thế cẩn thận che chở, mặc dù thiếu người kia quan tâm, hình như cũng ko có tổn thất gì, quả nhiên là nắm chắc, tất có sở thất!

Này như thế tình trạng cũng xem như là cân đối đi, tăng thêm sự chọn cho ngươi! (Mất 1 kiếm 4 quá lời nhỉ Tần tỉ!- Milk***Ko dám, hắc hắc- Tần tỉ)

Quỷ mặt ánh mắt ở lúc đảo qua nàng, bỗng nhiên hỏi.

_ Tro tay ngươi chính là băng hoa sen đi?- Nhìn nàng chăm chú hộ vào tro ngực, tựa hồ là rất quan trọng gì đó, nhìn lại sắc mặt Tô Tần, tựa hồ ko tốt lắm.

_ Ân, đúng vậy.

_ Ta nghe nói này băng hoa sen là 1 loại cực kỳ hiếm thấy trân quý, băng hoa sen có khu hàn giải độc kỳ lạ công hiệu, trân quý nhất chính là, nó có thể giải bách độc, chỉ là loại này hi hữu hoa chỉ sinh trưởng ở phía bắc Hắc Lâm trên núi Diện Yên Chi, nếu là muốn đạt được nó, nhất định phải lên đỉnh núi, thủ ở nơi đó, chờ tro 1 ngày rét lạnh nhất thời khắc, 1 khắc kia đem vừa nở rộ băng hoa sen hái xuống mới có thể hình thành như thế hoàn chỉnh hoa hình.

_ Này… …- Tô Tần lần đầu tiên nghe nói bông cải này có lao lực như thế, thế nhưng Tư Mã Hằng chưa bao giờ đối với mình nói qua, hắn chỉ là cười rất nhẹ nhàng tự nói với mình tên đóa hoa, tự nói với mình đóa hoa này là như thế nào mỹ lệ, mà kia phía sau vất vả hắn lại ko có nói ra.

Tay lần thứ 2 xoa đóa hoa tro suốt kia, kia băng lãnh cảm giác như đêm đó đầu ngón tay của hắn truyền đến nhiệt độ, thảo nào đêm đó ngón tay của hắn lạnh như vậy, thảo nào sắc mặt của hắn có chút mệt mỏi, vì sao chính mình lại ko có chú ý tới?

Cho tới nay, tựa hồ nàng cũng quá nghiêm khắc ép hắn bỏ ra, nhìn thấy đều là của hắn bỏ ra, như vậy nàng lại vì hắn đã làm những thứ gì?

Nàng nên cho hắn 1 cơ hội… …

_ Làm sao vậy?- Quỷ mặt người nhìn nàng hỏi.

_ Ko có gì- Tô Tần lắc lắc đầu- Đêm nay, thực sự rất cám ơn ngươi!- Cám ơn ngươi giúp ta cởi ra 1 khúc mắc, nghe xong lời của hắn, nguyên bản trầm thấp tâm tình tốt hơn nhiều.

_ Ngươi có thể suy nghĩ cẩn thận, ta rất cao hứng- Đây có lẽ là chuyện hắn duy nhất tài cán vì Nhan Phi Tuyết làm, chỉ cần nàng có thể cao hứng, hắn đã cảm thấy đáng giá.

_ Bồi ta ngồi thêm 1 chút, được ko?

_ Ân… …

Quỷ mặt người bất đắc dĩ nhìn tựa ở trên vai mình đang ngủ Tô Tần, cay đắng cười, nha đầu này, nhất định là mệt muốn chết rồi, mấy ngày nay nàng vì cái “Tư Hương Viên” này bận tối mắt tối mũi, từ kế hoạch đến trù bị, nàng đều là toàn tự thân tự lực, đoán chừng là thực sự mệt nhọc.

Nhẹ tay nhu vì nàng vén lên tóc mai dài đen, để xuống sau tai, tro mắt lại lộ ra ôn nhu chính hắn cũng ko biết, nhẹ nhàng mà ôm lấy nàng, đem nàng che chở vào tro ngực, quỷ mặt người liền hướng gian phòng của nàng đi đến.

CHƯƠNG 102 – TẦN NHI LÀ CỦA HẮN!

One thought on “VƯƠNG GIA LY HÔN ĐI – CHƯƠNG 101

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s