MA ĐÔ – CHƯƠNG 26

CHƯƠNG 26 – TA TRỞ LẠI

Buổi tối nhân ngư ôm Tô Tử Duyệt ngủ, đêm nay bọn họ trãi qua rất hài hòa, Tô Tử Duyệt nhìn thấy nhân ngư về sau tro suốt 1 buổi tối ko có chuyện gì xảy ra. Tô Tử Duyệt bị nhân ngư ôm ở tro ngực “Xuy xuy” cười.

Nhân ngư bị nàng cười cả người sợ hãi, nhịn ko được hỏi- Ngươi đang êm đẹp cười cái gì.

Tô Tử Duyệt thẳng thắn hỏi- Ngươi sau khi sinh xong đứa nhỏ ko phải ko còn được nữa?

Nhân ngư bị 1 câu nói của nàng nhất thời hỏa khởi, cả giận nói- Ai nói ta ko được!? Nếu ko chúng ta thử xem! Bằng ngươi tay chân ốm tong teo thế này, ta há sợ ngươi sao? Ngươi suốt ngày sao vậy liền trông mong ta ko thể a?

Tô Tử Duyệt thấy hắn tức giận, vội vàng ôm hắn dập tắt lửa, trấn an nói- Đừng nóng giận, đừng nóng giận. Ta chính là tùy tiện nói, ngươi vừa sinh xong đứa nhỏ liền chuyện đó đối thân thể ko tốt- Nói xong, nàng nghiêm mặt nói- Có cái chính sự muốn cùng ngươi nói, ngày mai ta muốn lên bờ đi…- Tô Tử Duyệt châm chước 1 chút tìm từ nói- Gặp 1 cái bằng hữu.

Nhân ngư nghe vậy “Đằng” 1 tiếng từ trên giường đá ngồi dậy, quát- Ngươi làm gì có bằng hữu? Ngươi ngày mai là muốn đi gặp tên dã nam nhân nào? Hả?

Tô Tử Duyệt nghe hắn rống Tố Điệp thành dã nam nhân, tro lòng vừa mất hứng, vừa bực bội, hừ nói- Chính là đi gặp nam nhân, ngươi có thể thế nào? Ta còn vì hắn sinh ra 1 đứa nhỏ nữa.

Nhân ngư nghe xong, cầm khởi cục cưng bên cạnh, quát- Ta đây ko phải vì ngươi sinh cái đứa nhỏ này sao, ngươi muốn vứt bỏ cô nhi quả phụ chúng ta đi tìm cái dã nam nhân khác? Ngươi hạ tâm thật hung ác!

Tô Tử Duyệt mất hứng nói- Đừng suốt ngày gọi dã nam nhân, nếu tính theo thứ tự trước sau người ta còn muốn xếp hạng trước ngươi đó.

Nhân ngư nghe xong khí nửa ngày nói ko ra lời, 2 viên mắt châu ngọc cơ hồ trừng rớt khỏi hốc mắt. Sau 1 lúc lâu, hắn chung quy nghẹn ra 1 câu đến- Tốt lắm, ngày mai ta với ngươi cùng nhau đi.

Tô Tử Duyệt hừ 1 tiếng nói- Người ta nhưng là bay ở trên trời, ngươi được sao?

Nhân ngư nghe xong khí lại cùng nhau tụ 1 chỗ đến, cả giận nói- Ta làm sao ko được? Ngươi chẳng lẽ suốt ngày trông mong ta ko thể hảo đi để thoải mái tìm dã nam nhân a? Bay trên trời thì ghê gớm lắm sao, ta còn có thể di động tro nước, hắn làm nổi ko!

Tô Tử Duyệt tức giận đến nghiêng người, ko hề cùng hắn tiếp tục dây dưa, nói- Ta ngủ, ngươi muốn sao thì làm.

Nhân ngư hừ 1 tiếng, đồng dạng xoay người đưa lưng về phía nàng ngủ. Đây là lần đầu tiên đôi tiểu vợ chồng từ lúc quen biết tới nay đưa lưng về phía đối phương ngủ.

Ngày kế, Tô Tử Duyệt tỉnh lại, đã bị nhân ngư làm hoảng sợ, nguyên bản còn có mấy phần buồn ngủ nàng sau khi nhìn thấy tạo hình mới của nhân ngư sợ tới mức đụng trúng đầu nói- Ngươi, ngươi, tóc ngươi?

Nhân ngư vốn là bộ dạng hung ác, nay ko biết vì sao cái đầu bóng lưỡng, liền càng ko có khả năng nhìn vừa mắt. Hắn quơ quơ tro tay 1 cái bình nhỏ nói- Đây là bình dược có thể thay đổi ma quỷ ở dưới biển, uống lên là có thể ở trên mặt đất hành tẩu.

Tô Tử Duyệt sửng sốt, cái đoạn này thấy hơi quen quen nha. Nàng nhịn ko được truy hỏi- Vậy ngươi sau khi mọc chân liền mỗi 1 bước đi đều giống như là có thật nhiều ngân châm đâm vào? Vào lúc mặt trời mọc ngày thứ 2 liền biến thành bọt biển?

Nhân ngư đem chất lỏng tro bình uống 1 hơi cạn sạch, rồi mới bình tĩnh hiếm thấy nhìn Tô Tử Duyệt nói- Như thế muốn ta ko hay ho, lúc trước đừng còn đem ta khóc tỉnh?- Nói xong, cố chấp kéo tay Tô Tử Duyệt, ôm nàng từ dưới đáy biển bơi lên trên.

Tô Tử Duyệt bị hắn này 1 câu nghẹn ko nói được gì mà chống đỡ, thầm nghĩ chính mình ko phải là thích cùng hắn hay khai đùa giỡn sao, người như thế bưu hãn, lòng dạ cũng như vậy hẹp hòi a.

Tô Tử Duyệt mang còn rất ko quen đi bộ nhân ngư, bằng trí nhớ tìm đến lúc trước ở bãi cỏ khi đó gặp được Tố Điệp. Nhân ngư bước 2 điều chân như mỳ sợi yếu xìu, ko nhịn được thúc giục- Sao còn chưa tới?

Tô Tử Duyệt 1 bên gian nan nhận thức đường, 1 bên trấn an nói- Sắp tới, sắp tới.

Nhân ngư chung quy nhịn ko được rống giận 1 tiếng nói- Ngươi 1 đường luôn nói như thế!

_ Lần này là thật sắp đến rồi- Tô Tử Duyệt ko kiên nhẫn nói. Càng là tiếp cận Tố Điệp, nàng lại càng là khẩn trương, nói ko nên lời vì cái gì.

Tô Tử Duyệt dùng thật lớn khí lực mới tìm được gốc cây của Tố Điệp, nàng từ xa liền trông thấy trước cửa hốc cây ngồi 1 cái lam sắc thân ảnh. Chỉ thấy vậy mỹ nhân giờ phút này đang ngồi ở trên 1 cái nhánh cây, bàn tay mềm nắm vuốt cằm, nhíu mày nhìn phía phương xa, trên trán râu cũng là ỉu xìu rủ xuống, 1 bộ dáng mặt co mày cáu.

Tô Tử Duyệt trương há miệng muốn gọi hắn 1 tiếng, nhưng là nói còn ko có xuất khẩu, 2 hàng nước mắt trước hết trượt xuống, nghẹn ngào nhưng lại nói ko ra lời. Nàng 1 bên khóc, 1 bên hướng về phía mỹ nhân chạy tới, thẳng chạy đến dưới tàng cây, ngẩng đầu lên nhìn Tố Điệp, nước mắt rào rào rơi xuống.

Tố Điệp ngơ ngác nhìn dưới chân vậy đột nhiên xuất hiện mong nhớ ngày đêm bé yêu, ko biết có phải hay ko lại nằm mơ. Qua rất lâu hắn mới thật cẩn thận mở miệng nói- Ngươi gầy- Của hắn thanh âm rất nhẹ, giống như thanh âm lớn 1 chút nữa sẽ dọa chạy nữ tử tro mộng này.

Tô Tử Duyệt nằm mơ cũng ko ngờ rằng hắn nhìn thấy chính mình đệ nhất nhưng lại nói ra 3 chữ này, trên mặt nước mắt rơi càng hung. Chính nàng đều ko biết có bao lâu ko có người quan tâm đến chính mình sức khỏe trạng huống? Tố Điệp của nàng vẫn là Tố Điệp của nàng, 1 chút cũng chưa biến. Người làm cho người ta đau đến sâu tro tâm khảm Tố Điệp. Tô Tử Duyệt liều mạng lắc đầu, dùng sức sát nước mắt nói- Ta có thể nghe hiểu ngươi nói chuyện đúng ko?

Tố Điệp lúc này mới như ở tro mộng tỉnh nhảy xuống khỏi nhánh cây, lao thẳng đến trước mặt Tô Tử Duyệt, 1 tay đem nàng ôm vào tro lòng. Hắn ôm nàng ở ko trung bay vài vòng, trên trán râu ko ngừng mà đụng vào cái trán Tô Tử Duyệt, biểu đạt giờ phút này hắn tâm tình nhảy nhót. Tố Điệp nói- Có thể gặp ngươi lần nữa thật sự là vận mệnh ban ân.

Tô Tử Duyệt nhìn hắn giờ phút này bởi vì kích động mà khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đỏ bừng, nửa ngày di ko ra ánh mắt. Nàng bị Tố Điệp ôm ở tro ngực, dựa tro ngực rắn chắc của hắn, ngưỡng mặt hỏi- Mấy ngày qua ngươi hoàn hảo ko?

Tố Điệp gật gật đầu, lại lắc lắc đầu, cuối cùng cuối cùng cười khổ đi ra- Lúc ấy ta tỉnh lại thời điểm liền hiểu tâm ý của ngươi, cảm thấy ngươi thật lòng thích ta, trên đời này cũng ko cái gì có thể so sánh với bằng này hạnh phúc. Nhưng sau đó lại ko thấy được ngươi, lo lắng ngươi ở bên ngoài chịu ủy khuất bị người ta ăn hiếp, muốn gặp ngươi lại ko thấy được, đột nhiên lại cảm thấy như vậy ngày thật sự là sống ko bằng chết… như vậy ngày nói ko nên lời là hảo hay là ko hảo

Tô Tử Duyệt thật vất vả ngừng nước mắt lại nhịn ko được chảy đi ra, nàng đem mặt mai nhập ngực Tố Điệp, buồn thanh nói- Ta nhớ ngươi, nhiều hơn cả ngươi tưởng tượng.

Tố Điệp đem nàng ôm gắt gao, thật lâu sau cũng ko ra lời nào. Chỉ cảm thấy nếu có thể cứ như vậy ôm nàng 1 đời, cũng ko còn cái gì có thể xa cầu. Cho dù là chỉ có thể xa xa nhìn nàng, cũng tốt hơn chính mình 1 người ở 1 bên lo lắng phỏng đoán lung tung. Tố Điệp cứ như vậy ko tiếng động ôm Tô Tử Duyệt thật lâu, mới đột nhiên nhớ đến Tô Tử Duyệt còn ko có gặp qua cục cưng bọn họ, vội hỏi- Muốn nhìn xem cục cưng ko? Đã muốn thành bộ dạng con bướm.

3 thoughts on “MA ĐÔ – CHƯƠNG 26

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s