VƯƠNG GIA LY HÔN ĐI – CHƯƠNG 134

CHƯƠNG 134 – CỨU NÀNG!

_ Tả sứ!

_ Mị, trên người của ngươi mang theo vang trời lôi, có lẽ sẽ dùng được ở đây, tùy thời tiếp ứng ta!

_ Thuộc hạ tuân mệnh!

Tư Mã Hằng đem bào bày liêu khởi, thắt ở bên hông, hít thật sâu 1 hơi, cầm kiếm đi thẳng về phía trước.

Nhìn bóng lưng Tư Mã Hằng, Mị tro tay chăm chú cầm vang trời lôi, tả sứ vì Tô Tần tiểu thư, nhiều lần lặp đi lặp lại lấy thân phạm hiểm, phần này thâm tình, liền luôn luôn lãnh huyết nàng cũng ko thể ko vì chi động dung, hi vọng tả sứ có thể thuận lợi tìm được Tô Tần tiểu thư!

Tro hàn đầm

_ Tần Nhi!- Dạ Lãnh đột nhiên phát hiện người tro lòng lại lần thứ 2 bất tỉnh đi, hắn lập tức đem nàng ôm lên bờ, vì nàng đưa vào chân khí.

Tô Tần chỉ cảm thấy toàn thân lãnh đến xương, ngay cả sống lưng đều đả khởi rùng mình, cảm giác băng lãnh đến xương như dòng nước xiết đâm xuyên qua đại não, đau đớn ko chỗ nào ko có.

Dạ Lãnh đem như trước lãnh đến thẳng phát run Tô Tần ôm vào tro lòng, nhìn sắc mặt nàng càng ngày càng trắng bệch, tim của hắn giống như là bị nhũ băng hung hăng trát qua đau đến nhói người, cắn chặt răng, hắn lần thứ 2 đem chân khí đưa vào tro cơ thể nàng.

Phốc ——————

Tô Tần bỗng nhiên ưởn người về phía trước, phun ra 1 ngụm lớn máu, sau đó cả người liền triệt để mất đi tri giác, ngất ở tro lòng Dạ Lãnh.

_ Tần Nhi!- Vang lên bên tai là tiếng hét kinh khủng của Dạ Lãnh.

Đang xông vào cơ quan trận Tư Mã Hằng chỉ cảm thấy tro đầu chấn động, dưới chân bỗng nhiên cứng lại, thất thần tro nháy mắt, phi tiêu bắn ra, ngực căng thẳng, kim linh phi tiêu cứng rắn đâm vào vai phải hắn.

Tư Mã Hằng vội vã vung kiếm, đỡ thặng dư phi tiêu, lắc mình trốn ở sau đại trụ.

Ngô ——————

Tuấn mi chặt ninh, hắn che vai phải, tay phải chấp nhất trường kiếm cắm vào mặt đất, lấy đó chống đỡ trọng lượng thân thể, thở phì phò ngụm lớn, trốn ở sau đại trụ, hắn có thể quan sát toàn bộ thông đạo, vừa rồi hắn chỉ là xông qua 2/3, bây giờ cũng chỉ còn lại có 1 đoạn ngắn khoảng cách, hắn rất nhanh là có thể nhìn thấy Tần Nhi.

Tư Mã Hằng nhíu chặt chân mày, vừa chẳng biết tại sao ngực đột nhiên cảm thấy 1 trận đau xót, tựa hồ là bị người hung hăng dùng độn khí đánh trúng bàn, đau đớn đột nhiên kéo tới, vì sao hắn sẽ có loại cảm giác thống khổ này, chẳng lẽ là Tần Nhi nàng!

_ Tần Nhi, ngươi nhất định phải chờ ta!- Hắn nhất định phải đi nhanh qua cơ quan trận ở đây!

Hồ Thanh Ca đứng ở bên ngoài bảo Lãnh Nguyệt, 2 tay phụ bối, quanh thân vây quanh xơ xác tiêu điều lãnh khí, làm cho người ta ko dám đi tới cùng đứng sóng vai.

_ Trang chủ… …- Quản gia cúi đầu đứng ở sau lưng của hắn hỏi- Hồng y đại pháo đã nhắm ngay pháo đài, chỉ chờ trang chủ ngài ra lệnh 1 tiếng, liền lập tức nã pháo!

Hồ Thanh Ca hé ra như ngọc bàn trắng nõn trên mặt lại hiện lên từng vệt đạo gân xanh bàn giăng khắp nơi, vệt hiện lên như rết bàn dữ tợn, trườn ở trên gương mặt, làm cho nguyên bản tà mị hắn trở nên như địa ngục Tu La, làm cho ko ai dám nhìn thẳng.

_ Nã pháo!- Hồ Thanh Ca cúi đầu, mắt lại nhìn chằm chằm pháo đài thượng đứng người kia- Phá cửa cho ta!

_ Tuân mệnh!

Bầu trời tro lúc bất chợt mây đen rậm rạp, điện thiểm tiếng sấm, lôi điện ở trên mặt của hắn soi sáng ra âm u thay thế quang ảnh, nước mưa đánh vào trên người, vài sợi tóc đen dán tại trơn bóng trán, vài đạo gân xanh kia lại càng dữ tợn đáng sợ hơn.

Ầm ầm ————————

Thật lớn thanh âm vang lên, rung chuyển trời đất, 1 pháo vang lên, chấn được mặt đất đều ở lắc lư, Dạ Lãnh ôm thân thể Tô Tần bỗng nhiên đung đưa, trọng tâm bất ổn, hắn ôm Tô Tần ngã vào tro hàn đầm, Dạ Lãnh chăm chú đem Tô Tần ôm vào tro ngực, dùng nhiệt độ cơ thể ấm áp nàng băng lãnh thân thể, băng lãnh hàn nước ko ngừng mà tràn vào xoang mũi lý, Dạ Lãnh cúi đầu hôn lên nàng, đem khí hơi tro miệng cho nàng, 2 chân ko ngừng hoa động, hướng mặt nước bơi lên.

Vù vù! Cuối cùng bọn họ cũng chạm tới mặt nước, mới ra khỏi mặt nước, Dạ Lãnh vừa ngẩng đầu, lại chống lại 1 đôi mắt dị thường lạnh lùng.

_ Tư Mã Hằng!- Hắn kinh hô ra, lại thấy Tư Mã Hằng 1 đôi mắt mở to lộ vẻ đỏ bừng, chặt chẽ theo dõi hắn.

Cảm thụ tro mắt hắn lửa giận, Dạ Lãnh mới ý thức được, chính mình lúc trước khi nổi lên mặt nước đã hôn Tô Tần, lúc này bọn họ lại là toàn thân ướt đẫm, hơi mỏng xiêm y căn bản che lấp ko được đạo kia bạch y hậu vô hạn phong cảnh, huống chi bọn họ lúc này đang gắt gao ôm cùng 1 chỗ.

_ Buông nàng ra!- Tư Mã Hằng ko để ý vai phải thượng trúng tiêu, 1 phen đoạt lấy Tô Tần tro lòng Dạ Lãnh, đem nàng lôi ra khỏi nước, ôm vào tro lòng, chỉ là quá phận dùng sức, làm cho vết thương của hắn lại lần thứ 2 rách, chân mày cơ hồ đều ninh ở tại cùng nhau.

_ Đừng hiểu lầm, chúng ta ko có… …- Dạ Lãnh nhìn thấy hắn cặp kia mắt cơ hồ có thể phun lửa, lúng túng nói- Nàng trúng cổ độc, cần ngâm mình ở tro hàn đầm mới có thể ức chế cổ độc tro cơ thể, ngươi…

Lời còn chưa nói hết, dưới chân mặt đất lại chấn động, hoảng được bốn bề sơn thể đều có chút lắc lư, có chút nhỏ vụn tảng đá theo sơn thể thượng cổn rơi xuống.

_ Ở đây rất nguy hiểm, chúng ta hay là trước ra ngoài!- Dạ Lãnh lên bờ, đi tới bên người Tư Mã Hằng- Đi theo ta! Ta mang bọn ngươi ra khỏi bảo!

_ Ta dựa vào cái gì tin ngươi, nếu ko phải ngươi ko chịu đem Tần Nhi giao cho ta, ta ko cần phải xông vào!- Tư Mã Hằng nhưng chưa từng quên, trước hắn thế nhưng đem chính mình từ chối ngoài cửa, bây giờ dùng ánh mắt đó nhìn Tần Nhi, hắn tin nam nhân ở trước mắt đối Tần Nhi tuyệt đối có ý đồ.

_ Tro lúc nhất thời, ta rất khó hướng ngươi giải thích rõ, có đi hay ko tùy ngươi, ta chỉ là muốn mang nàng đi!- Dạ Lãnh chỉ tro ngực hắn hấp hối Tô Tần.

Tư Mã Hằng cúi đầu nhìn người tro lòng khí hư yếu ớt, nổi giận nói- Ngươi đối với nàng làm cái gì!

_ Nàng chịu ko nổi hàn khí ăn mòn, khả năng nhịn ko quá tối nay, vì thế, ta nhất định phải mang nàng đi 1 địa phương an toàn, lấy chân khí bảo vệ tâm mạch của nàng!- Dạ Lãnh ngữ khí ngưng trọng- Nếu ko, nàng sẽ chết!

Nếu ko, nàng sẽ chết!

Những lời này dường như búa tạ hung hăng đánh ở tại tro lòng Tư Mã Hằng, chấn được hắn lui về phía sau 1 bước dài, liền tay ôm Tần Nhi cũng run ko ngớt, thiếu chút nữa đem nàng đánh rơi xuống.

_ Cẩn thận!- Dạ Lãnh kinh hô ra, vươn tay, đỡ lấy eo của nàng, ngẩng đầu nhìn về phía Tư Mã Hằng- Rời khỏi đây trước hãy nói!

Theo mặt đất lắc lư ko ngừng tăng lên, 4 phía sơn thể càng ngày càng ko ổn định, tùy theo mà đến chính là thật lớn cổn thạch, Tư Mã Hằng cắn chặt răng, ôm chặt Tần Nhi, theo Dạ Lãnh hướng cửa chạy đi.

_ Tần Nhi, ngươi nhất định phải chịu đựng, ko nên từ bỏ, ngươi đã đáp ứng của ta, chúng ta còn phải cùng đi nhìn cây đại thụ kia, cùng nhau nhìn mặt trời mọc, còn muốn cùng nhau đến tóc bạc, đến răng đều rụng hết, Tần Nhi, ngươi mở mắt ra nhìn ta, ta đã tới!- Cho dù vai đau đớn lớn hơn nữa, hắn cũng cắn chặt răng căn ngạnh ~ chịu đựng, ôm chặt Tần nhi tay lại ko có nửa phần lỏng.

Tư Mã Hằng nhìn người tro lòng, trên mặt 1 tia huyết sắc đều nhìn ko thấy, đôi môi bị hàn khí đông lạnh được biến thành tử thanh sắc, liền đuôi lông mày đều bị lây sương trắng, toàn bộ nhìn như là 1 pho tượng búp bê sứ trắng tinh mỹ nhưng ko có sinh khí.

_ Đừng lo lắng, ta đã dùng chân khí bảo vệ tâm mạch của nàng, tạm thời ko có việc gì, bất quá chúng ta nhất định phải lập tức đi tìm thần y, chỉ có “Hộ tâm đan” của hắn mới có thể cứu nàng!

Đúng lúc này, mặt đất lần thứ 2 mãnh liệt động mấy cái, bọn họ vừa vặn kinh qua 1 giả sơn, nguyên bản văng tung tóe khai sơn thể đột nhiên sập, hướng bọn họ áp tới.

_ Cẩn thận!- Tư Mã Hằng vội vã đem Tô Tần cùng Dạ Lãnh đẩy ra, xoay người hướng giả sơn bổ ra 1 chưởng, đánh nát cự thạch, nhưng thân thể lại bị đánh ngược vô số đá vụn bắn trúng, Tư Mã Hằng sau này ngưỡng đảo, thân thể bị văng ra 1 trượng xa.

_ Tư Mã Hằng!- Dạ Lãnh ôm lấy Tô Tần, nghĩ tới đi nâng dậy hắn.

Cước bộ chưa động, Tư Mã Hằng bên người lại hơn mấy đạo nhân ảnh.

_ Là ngươi!- Dạ Lãnh ninh mi nhìn về phía người tới, quần áo tử y phiêu nhiên, làn váy mỗi 1 chỗ đều xinh đẹp như hồ điệp giương cánh muốn bay.

_ Dẫn hắn đi!- Y Thủy Liên phân phó nói.

_ Dừng tay!- Dạ Lãnh muốn xông lên phía trước ngăn cản, Y Thủy Liên vung tay lên, 1 đạo sẵng giọng kiếm phong liền hướng hắn mà đến, Dạ Lãnh chân bỗng nhiên đạp xuống đất, thân thể lui về phía sau, tránh được đạo kia phong mang, lúc nhìn lại phương hướng Tư Mã Hằng, nơi đó đã sớm ko có bóng người.

_ Ngươi vẫn là quan tâm người tro lòng mình nhiều hơn đi, nhàn sự khác đừng quản nhiều!- Ko trung truyền đến yếu ớt lành lạnh thanh âm.

Dạ Lãnh tức giận nhìn trời, người tro lòng đột nhiên phát ra nhẹ nhàng rên rĩ, hắn vội vã thu hồi ánh mắt, hướng ra ngoài chạy đi.

_ Hồ Thanh Ca, ngươi điên rồi sao!- Tư Mã Duệ nghe thấy tin lập tức chạy tới, lại nhìn thấy 1 loạt hồng y đại pháo đang ở nã ầm ầm Lãnh Nguyệt bảo, hắn vung kiếm vọt tới trước mặt Hồ Thanh Ca, phẫn nộ quát- Tần Nhi ở bên tro, ngươi làm như vậy sẽ hại chết nàng!

Hồ Thanh Ca lại ko có trả lời hắn, như trước lạnh lùng nhìn trước mắt đã sớm rách nát Lãnh Nguyệt bảo, ko nhúc nhích.

Tư Mã Duệ vọt tới trước mặt của hắn, nhéo khởi cổ áo của hắn, đương quét đến mặt của hắn lúc, ánh mắt cứng lại.

_ Ngươi, mặt của ngươi!

Hồ Thanh Ca trên mặt đã sớm gân xanh trải rộng, dữ tợn 2 mắt lý thành 1 mảnh đỏ bừng, chặt chẽ nhìn thẳng phía trước, cả người đều cứng ngắc như thạch.

_ Ko xong! Hắn bị cổ mẫu phản phệ!- Tư Mã Duệ lập tức hướng phía sau quát- Tất cả dừng tay, trang chủ của các ngươi ở tro tay ta, nếu ko dừng tay, đừng trách ta vô tình!

Mọi người thấy hắn đem kiếm gác ở trên cổ trang chủ, lập tức dừng lại tiến công.

_ Duệ vương gia, hắn làm sao vậy?- Chạy trốn ra ngoài Tần Như Ca cùng Ngô Hạo ở ngoài pháo đài gặp Tư Mã Duệ cùng Hồ Thanh Ca, khi bọn hắn nhìn thấy vẻ mặt thanh sắc Hồ Thanh Ca lúc, đều bị hắn kia trương biểu tình dữ tợn kinh khủng dọa khiếp sợ.

_ Hắn bị cổ mẫu phản phệ , chúng ta nhất định phải dẫn hắn đi Hắc Lâm, nếu muộn sợ tính mạng chi ưu!- Tư Mã Duệ đưa hắn nâng lên, xoay người đối người phía sau nói- Các ngươi lập tức mang theo hồng y đại pháo trở về sơn trang đi!

Dứt lời, hắn đem đã sớm đem thân thể cứng ngắc Hồ Thanh Ca ném tới trên lưng ngựa, phi thân nhảy lên lưng ngựa, dương trần mà đi.

Ngô Hạo cùng Tần Như Ca cũng nhảy lên lưng ngựa theo sát phía sau, hướng phương hướng Hắc Lâm chạy như bay.

_ Sở thần y, Tần Nhi nàng…- Dạ Lãnh vừa mới muốn mở miệng hỏi, lại bị Sở Bất Phàm giơ tay lên ngăn cản.

_ Nàng hiện tại rất nguy hiểm, nhất định phải đem tro cổ độc cơ thể nàng dẫn ra, 1 khi bị cổ độc phản phệ, coi như là đại la thần tiên cũng khó cứu được nàng!- Sở Bất Phàm dùng ngân châm đâm vào mấy chỗ đại huyệt trên người Tô Tần.

_ Phải làm như thế nào mới có thể đem cổ độc tro cơ thể nàng bức ra hết!- Dạ Lãnh hỏi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s