VƯƠNG GIA LY HÔN ĐI – CHƯƠNG 135

CHƯƠNG 135 – ĐAU LÒNG!

_ Hồ Thanh Ca nếu như ko có bị cổ mẫu phản phệ, đảo là có thể dùng máu của hắn đem cổ trùng tro cơ thể Tần Nhi dẫn ra, thế nhưng bây giờ, tính mạng của hắn còn kham ưu, vẫn đang hôn mê bất tỉnh, chờ hắn tỉnh lại, Tần Nhi sớm đã mất mạng!

_ Kia phải như thế nào!- Tư Mã Duệ sốt ruột nhìn người nằm ở trên giường, nàng kia trương thanh lệ mặt lúc này đã sớm trắng bệch 1 mảnh.

_ Biện pháp nhưng thật ra có 1, chỉ là quá mạo hiểm!- Sở Bất Phàm lúc này thần tình lại là vô cùng ngưng trọng.

_ Lão thần y thỉnh nói!- Dạ Lãnh đứng lên đi tới bên cạnh hắn, nhìn hắn từ tro túi áo lấy ra 1 lọ thuốc- Lão thần y, đây là?

_ Cái này gọi là “Huyết dẫn”.

_ “Huyết dẫn”?

_ Là 1 loại cổ độc!- Sở Bất Phàm mở bình thuốc, lại thấy dưới đáy bình thuốc kia hiện lên 1 đạo hồng quang.

_ Đây là!- Dạ Lãnh2 mắt ngạc nhiên, nhìn chằm chằm bình thuốc tro tay hắn, thanh âm có chút run.

_ Cổ độc chi vương!- Sở Bất Phàm che lại nắp bình, liếc mắt thật sâu nhìn hắn- Có này cổ vương, có thể đem cổ độc tro cơ thể Tần Nhi dẫn ra hết!

_ Vậy lão thần y mau dẫn cổ độc cho nàng!

Sở Bất Phàm lắc lắc đầu- Ko đơn giản như vậy, cổ vương trước hết phải trồng ở tro cơ thể người đó, sau đó dùng máu người đó dưỡng, đợi được lục ngày, dùng máu của hắn đem cổ độc tro cơ thể Tần Nhi dẫn ra, chỉ là… …

_ Chỉ là cái gì?

_ Chỉ là cổ vương ký túc thể nhưng ko phải là người bình thường.

_ Là hạng người gì?

_ Cổ vương đối thể chất ký chủ yêu cầu đặc thù, hắn phải là người vô cùng lạnh cùng cực nóng, nói cách khác, ở thể nội người này nhất định phải có lạnh lẽo hàn khí cùng nóng rực độc hỏa 2 loại này hợp lại mới có thể ức chế độc tố của độc vương, bằng ko bình thường căn bản ko thể sống quá 6 ngày!

Vốn thực nhập cổ vương thì có nguy hiểm tương đối lớn, bây giờ còn phải đề phòng độc của nó, như vậy nan đề đem sở hữu cũng khó khăn ở, thời gian ngắn như vậy, bọn họ phải đi nơi nào tìm được 1 người như vậy!

Tro lúc nhất thời, tất cả mọi người trầm mặc.

_ Để ta!- Đột nhiên Dạ Lãnh đứng lên, thong dong nhìn Sở Bất Phàm nói- Thể chất của ta vừa vặn phù hợp yêu cầu của lão thần y!

_ Ngươi!- Sở Bất Phàm nhìn hắn, từ trên xuống dưới đánh giá 1 phen, thiếu niên ở trước mắt vẻ mặt trắng bệch, thân thể gầy gò còn có chút cảm giác yếu đuối, tro mắt hiện lên 1 loại thần tình làm cho người ta xem ko hiểu, ngữ khí kích động- Ngươi mới vừa nói đều là thật?

_ Phải!- Dạ Lãnh gật gật đầu- Ta từ nhỏ tro cơ thể đã có hỏa độc, gia phụ vì giúp ta giải độc đem ta trường kỳ ngâm ở tro hàn đầm, nên bên tro cơ thể của ta cũng súc tích băng độc, chỉ có như vậy mới có thể ức chế hỏa độc tro cơ thể.

Sở Bất Phàm nghe xong, cả người bừng tỉnh nhất thời tỉnh ngộ bàn, thoáng cái ngồi ở trên ghế, tro miệng thì thầm- Thì ra là ngươi, thiên ý, thiên ý, thật là thiên ý, ko nghĩ tới 18 năm sau, ngươi đúng là vẫn còn vì nàng mà lại phó 1 lần “Biển lửa”! Thiên ý a!

_ Lão thần y, ngài mới vừa nói cái gì, cái gì là thiên ý?- Dạ Lãnh nghi ngờ nhìn hắn.

Sở Bất Phàm lắc lắc đầu, thở thật dài 1 hơi- Ko có gì, Dạ công tử, ngươi cần phải hiểu rõ, đem cổ vương thực nhập tro cơ thể là kiện chuyện cực kỳ nguy hiểm, nếu như ko cẩn thận, chính ngươi cũng sẽ tính mạng chi ưu!

_ Ta ý đã quyết!- Dạ Lãnh cười đến thong dong, ko có do dự chút nào.

_ Thiếu chủ!- Ngô Hạo đưa hắn kéo đến bên cạnh, nghiêm mặt nói- Ngươi tại sao có thể lấy thân phạm hiểm, Tô tiểu thư cố nhiên phải cứu, nhưng ko thể lấy tính mạng của ngươi, nếu như thiếu chủ ngươi có vạn nhất, bảo chủ yếu là biết, lấy bảo chủ tính tình nhất định đem ở đây san bằng mới bỏ qua!

Ngô Hạo ngụ ý chính là, ngươi cứu 1 người, đáp lại chính là tính mạng 1 đám người, vì thế hắn hi vọng Dạ Lãnh suy nghĩ lại.

_ Ta biết, cho nên ngươi càng phải ứng giúp ta, gạt phụ thân, ngàn vạn ko thể cho hắn biết!- Dạ Lãnh nhưng chỉ là khẽ cười, kia trương trắng bệch trên mặt lộ ra mấy phần huyết khí, mang theo tính toán ý vị nhìn trước mắt sắc mặt từ từ trở nên so với hắn còn muốn trắng bệch hơn Ngô Hạo.

Ngô Hạo cảm thấy khóe miệng ở co rúm, hắn rất muốn ngửa đầu hô to 1 tiếng, vì sao chuyện xui xẻo luôn luôn muốn rơi vào trên vai của hắn!

Dạ Lãnh cười vỗ vỗ bờ vai của hắn, lời nói thấm thía nói- Ai kêu ngươi cao to làm chi, trời sập xuống, đệ nhất muốn đứng vững chính là ngươi!

_ … … … …- Ngô Hạo ko nói gì vọng trời xanh.

Hắn đối vị hồ ly thiếu gi này a thực sự rất bất đắc dĩ, ai, than nhẹ  1 tiếng, ai kêu hắn nhất thời ko tra kĩ, lại đụng sai chủ nhân, bây giờ cũng chỉ có thể nhận mệnh, nếu như bảo chủ thực sự trách tội xuống, phỏng chừng mình coi như là có mình đồng da sắt cũng khiêng ko được, bất quá chết thì chế, ai kêu hắn theo thiếu chủ!

Lúc ngẩng đầu, tro mắt của hắn đã có 1 loại tráng sĩ đoạn cổ tay bàn kiên quyết.

Dạ Lãnh cuồn cuộn nổi lên tay áo, lộ ra tuyết trắng cổ tay, hướng Sở Bất Phàm gật đầu nói- Lão thần y, thỉnh bắt đầu đi!

Sở Bất Phàm lấy ra 1 ngân châm, đâm vào da thịt của hắn lý, tơ máu dọc theo miệng vỡ theo trắng nõn cổ tay chậm rãi chảy ra, sau đó Sở Bất Phàm mở bình thuốc, đem miệng bình nhắm ngay vết thương, có đường hồng sắc như trùng gì đó chậm rãi bò đi ra, huyết hồng như tơ, lúc chạm được máu trên cổ tay Dạ Lãnh, nó cả vật thể cư nhiên phát ra hồng quang, sáng dị thường, diêm dúa lẳng lơ vô hình trùng thể thế nhưng liếc mắt 1 cái có thể nhìn thấu, làm cho người ta ngạc nhiên, sau đó nó nhanh như chớp cấp tốc theo vết thương chui vào cổ tay của hắn lý.

Tê —————— Dạ Lãnh ninh khởi chân mày, 1 cỗ toàn tâm băng lãnh chi đau lập tức từ chỗ cổ tay phiếm đưa tứ hài.

_ Được rồi!- Sở Bất Phàm thu hồi bình thuốc- Cổ vương đã thực nhập tro cơ thể của ngươi, bây giờ, ngươi chỉ cần dùng máu dưỡng nó, đợi cho lục ngày sau, ta liền cho các ngươi dẫn máu!

_ Đa tạ!- Dạ Lãnh cúi đầu nhìn trên cổ tay 1 chỗ điểm hồng, lại nhìn 1 chút người nằm ở trên giường, cười nhạt 1 tiếng- Tần Nhi, ngươi rất nhanh liền được cứu rồi!

_ Lão thần y, kia Hồ Thanh Ca cổ độc phải như thế nào giải?- Tư Mã Duệ nhìn như trước hôn mê Hồ Thanh Ca, có chút bận tâm.

_ Hắn bị cổ mẫu phản phệ, bây giờ cũng chỉ có thể trước lấy hàn băng bảo vệ tâm mạch, chờ đem cổ độc tro cơ thể Tần Nhi lấy ra, lại đem cổ mẫu theo tro cơ thể hắn loại bỏ, bất quá, phải nhìn hắn có thể hay ko qua được lục ngày này, nếu như ko qua được, ta cũng đành bất lực!- Sở Bất Phàm mặc dù cực ko muốn để cho nhi tử Thanh Nhi chết, thế nhưng, trước mắt hắn cũng là thúc thủ vô sách.

_ Ngươi mấy ngày nay nhất định phải ghé vào lỗ tai hắn nói nhiều đôi lời, hắn mặc dù tỉnh ko được, vẫn có thể nghe được, nếu như hắn cầu sinh ý thức cường liệt, như vậy thì có hy vọng sống quá mấy ngày nay!

_ Đa tạ ngươi!- Tư Mã Duệ đi tới bên người Dạ Lãnh, ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn về phía luân trăng tròn tro trời đêm kia.

_ Đừng đa tạ ta, đây là ta tự nguyện!- Dạ Lãnh ko có nhìn hắn, như trước ngẩng đầu lên nhìn mặt trăng to tròn kia.

_ Tại sao muốn làm như vậy?- Tư Mã Duệ ko hiểu- Vì 1 người cùng mình ko hề quan hệ, làm như vậy, là vì cái gì?

Dạ Lãnh lúc này mới thu hồi ánh mắt nhìn về phía Tư Mã Duệ, hồi lâu mới nói- Ta nếu là nói, ko tại sao, ngươi tin ko?

Tư Mã Duệ cúi đầu, cười lắc lắc đầu- Ngươi có phải là có chuyện gạt chúng ta hay ko?

_ Ha hả, ngươi tin có kiếp trước kiếp này ko?

_ Ko tin!

_ Ta chỉ là có loại cảm giác, kỳ quái cảm giác, ở lúc lần đầu tiên nhìn thấy nàng kia nụ cười tự tin liền có loại cảm giác kỳ quái này, tựa hồ có lẽ trước đây, ta cũng từng nhìn qua, thậm chí ta có loại xúc động, nguyện ý vì cái loại tự tin tung bay cười này mà trả giá tất cả!

Tư Mã Duệ nhìn hắn, hết sức kinh ngạc- Ngươi thích Tần Nhi?

Dạ Lãnh cúi đầu, ko nói gì, đáy mắt lộ ra nhàn nhạt đau thương- Ta, ko có tư cách thích nàng!

_ Vì sao?

Dạ Lãnh đứng dậy, chậm rãi bước đi thong thả về phía trước- 1 người sắp chết, ko có tư cách nói ái!

Tư Mã Duệ nghe vậy, tro lòng giật mình, kinh ngạc nhìn hắn- Ngươi… …

_ Ha hả, đừng dùng loại này đáng thương biểu tình nhìn ta, người cuối cùng cũng phải chết, ta bất quá là sớm đi 1 bước mà thôi!- Dạ Lãnh nhưng thật ra thản nhiên, tựa hồ đã sớm nhìn sinh tử phai nhạt.

Tư Mã Duệ đi tới bên cạnh hắn- Ngươi có chuyện gì muốn cần làm ko?- Nếu là sắp chết cũng ko thể thực hiện, chẳng phải là sẽ thương tiếc suốt đời sao!

Dạ Lãnh cười nhạt 1 tiếng- Ta đang làm mà, vì thế, ta ko hối hận!

Câu kia, ta đang làm mà, vì thế, ta ko hối hận!

Từng chữ đều đập vào tâm khảm Tư Mã Duệ, chấn động linh hồn của hắn, nhiều năm sau này, hắn bên tai như trước gấp khúc thanh âm nam nhân này, khi đó nhớ lại như trước tro lòng vẫn chấn vang.

1 người rốt cuộc cần bao nhiêu dũng khí mới có thể nhìn đạm sinh tử, mới có thể làm được như vậy thong dong đạm nhiên!

Nơi khúc quanh, Ngô Hạo thân thể kề sát ván cửa, song quyền nắm khởi, hắn ở dùng sức ẩn nhẫn, ko cho lòng chua xót đem khóe mắt ẩm ướt.

_ Công tử… … …

Dưới ánh trăng, 3 người ôm các loại tâm tư, lẳng lặng lắng nghe giờ khắc này yên tĩnh, dụng tâm cảm thụ tất cả.

Mấy ngày kế tiếp, mỗi người đều ở trạng thái cực kỳ khẩn trương lý vượt qua, rốt cuộc chờ đến lục nhật ngày đó.

_ Dạ công tử, ngươi chuẩn bị xong chưa?- Sở Bất Phàm hỏi.

_ Ân, lão thần y, làm phiền!

_ Ngươi đỡ nàng dậy!- Sở Bất Phàm phân phó Tư Mã Duệ nâng dậy Tô Tần, làm cho nàng tựa ở trước ngực.

Sở Bất Phàm đi tới trước giường, liêu khởi ống tay áo Tô Tần, dùng ngân châm dính nước thuốc, họa xuất 1 đạo chỗ hổng, máu dọc theo miệng vỡ chảy ra, Dạ Lãnh cuồn cuộn nổi lên ống tay áo, đồng dạng dùng ngân châm đâm rách, sau đó vận khí đem cổ vương ép đến miệng vết thương, chỉ thấy 1 đạo hở ra, giống dạng sâu gì đó theo Dạ Lãnh tro huyết mạch du ra, hướng miệng vết thương tới gần, lập tức liền nhìn thấy 1 đạo hồng quang theo Dạ Lãnh miệng vết thương cấp tốc thoát ra, phi như trước vọt vào vết thương trên cánh tay Tô Tần.

Ngay sau đó, liền nhìn thấy nó chạy ở tro huyết mạch Tô Tần, trườn theo 1 đạo khác chạy sâu vào.

Ngô ———— tro hôn mê, Tô Tần phát ra thống khổ thân ngâm, đầu bỗng nhiên ngẩng lên, ngực căng thẳng, hộc ra 1 búng máu, thân thể thống khổ giãy giụa .

Tư Mã Duệ chặt chẽ ôm lấy nàng, ko cho nàng nhúc nhích, rất sợ kinh rối loạn huyết mạch, đến lúc đó cổ vương bắt ko được cổ trùng, tất cả liền đô hội kiếm củi 3 năm thiêu 1 giờ.

_ Tần Nhi, ngươi nhịn 1 chút, rất nhanh sẽ ko có việc gì!- Hắn ko ngừng mà ở bên tai Tô Tần nhẹ giọng an ủi.

Tô Tần đau chảy ra nước mắt, đương cổ vương đuổi theo cổ trùng, 1 mãnh phác, lúc cổ trùng phản phệ, Tô Tần đột nhiên mở 2 mắt ra, đau hét lớn lên!

A ———————— tiếng kêu thảm thiết xé rách nhân tâm, cả kinh bọn người Tư Mã Duệ ko đành lòng nhìn nhau, quay mắt đi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s