VƯƠNG GIA LY HÔN ĐI – CHƯƠNG 138

CHƯƠNG 138 – ĐỘT BIẾN!

Trầm mặc thật lâu, Tô Tần ngẩng đầu, nhìn hắn- Ta muốn gặp hắn, ngươi có thể mang ta đi ko?- Nhìn dáng vẻ của hắn, tựa hồ nhận thức Y Thủy Liên, như vậy hắn cũng nhất định biết như thế nào tìm đến Y Thủy Liên, nàng muốn gặp Hằng, nàng có dự cảm ko hay!

Dạ Lãnh rất nghiêm túc nhìn nàng, nhìn thật lâu, nhìn thấy nàng đáy mắt kia phân kiên trì, Dạ Lãnh thở dài 1 hơi- Được rồi, khi nãy ta đã nói, mọi việc đều ko thể kích động, phải bình tĩnh, ngươi có thể đáp ứng ta ko?

Tô Tần cảm thấy Dạ Lãnh như đang có việc gạt chính mình, chỉ là, cái loại dự cảm chẳng lành này của Tô Tần lại ở tương lai ko lâu chiếm được xác minh.

_ Tuyết?- 1 đoàn màu trắng tiểu cầu chạy về phía Tô Tần, 1 nhảy lên, nhào vào tro ngực của nàng.

Tuyết dùng sức cọ mặt của nàng, nhạ được Tô Tần khanh khách cười.

_ Được rồi, được rồi Tuyết, ta biết ngươi lo lắng cho ta, ta ko sao!- Tô Tần đem nó giơ cao khỏi đỉnh đầu, vui mừng nói- Tuyết, mấy ngày ko gặp, ngươi lại trưởng thành rất nhiều!

Thân thể dài hơn, trán viên kia hồng sắc ấn ký lại trở nên đỏ tươi như máu, hơn nữa… …

Tô Tần vươn tay sờ sờ, viên kia ấn ký cư nhiên trở nên bự hơn.

_ Tuyết, mấy ngày nay ngươi đều đi nơi nào?- Tô Tần ôm nó tìm cái tảng đá ngồi xuống, đem nó phóng vào tro ngực, vô cùng thân thiết vuốt đầu của nó- Xem ra, có người đem ngươi trông nom rất tốt!

_ Duệ vương gia mấy ngày nay đều ở đây chăm sóc nó!- Dạ Lãnh đi tới bên người Tô Tần, cúi đầu nhìn Tuyết, tiểu hổ này rất cơ linh, lần đó Tư Mã Hằng có thể thuận lợi đi vào Lãnh Nguyệt bảo, cũng là nó lĩnh lộ, trước ở Lãnh Nguyệt bảo bị thương, tựa hồ cũng đều ở Tư Mã Duệ cẩn thận chăm sóc hạ hảo lên, bây giờ nó càng phát ra thích Tư Mã Duệ, cả ngày đều dán hắn.

_ Nó rất tốt, ngươi yên tâm!- Tư Mã Duệ cười đi tới.

_ Cảm tạ ngươi, mấy ngày nay cực khổ!

_ Ngươi muốn đi tìm Tam ca?- Tư Mã Duệ mỉm cười.

_ Ân, ta muốn đi tìm hắn!

Tư Mã Duệ nhìn phía sau nàng Dạ Lãnh, chỉ thấy hắn hướng chính mình khẽ mỉm cười, gật gật đầu.

_ Được rồi, ngươi đã muốn đi, ta liền dẫn ngươi hồi kinh!

_ Hồi kinh?- Tô Tần ko hiểu- Vì sao phải hồi kinh mới thấy được hắn?

_ Ngươi đi liền biết, chỉ là, trước phải ủy khuất ngươi tạm thời ở tại quý phủ của ta, đến lúc đó, ta sẽ an bài ngươi cùng Tam ca gặp mặt!

_ Hảo!- Thấy Tư Mã Duệ muốn nói lại thôi, Tô Tần tro lòng hiện lên 1 tia bất an, tổng cảm thấy có chuyện gì sắp phát sinh!

Lần thứ 2 bước vào Duệ vương phủ, Tô Tần tâm tình dị thường phức tạp, do nhớ ngày đó nàng là vậy chật vật nhưng lại là vậy kiêu ngạo đi ra khỏi đây, đồng phát thề ko bao giờ nữa bước vào vương phủ 1 bước, thế nhưng bây giờ, nàng lại lần thứ 2 hồi đến nơi này.

Cảnh còn người mất mọi chuyện hưu, lúc này tâm tình đã ko còn như lúc trước, có chút cảm khái, lại có 1 chút than tiếc.

_ Vương gia, ngài đã trở về!- Mới vừa vào cửa có 1 vị nam tử trung niên mặc áo xám tiến lên đón, thần tình cấp thiết.

_ Làm sao vậy?- Tư Mã Duệ cởi ngoại bào đưa cho nữ tỳ, hỏi.

_ Tuyết Vực mang theo Tư Vũ tiểu thư vừa tới vương phủ, hiện nay đang ở Tư Vũ các nghỉ ngơi!- Quản gia như trước hồi báo.

_ Ngươi trước mang Tô tiểu thư bọn họ đi xuống dàn xếp hảo, nhớ kỹ, phải chiếu cố, ko thể có bất kỳ giải đãi!- Tư Mã Duệ xoay người đối Tô Tần nói- Xe ngựa mệt nhọc, ngươi cũng mệt mỏi, ngươi trước đi nghỉ ngơi, sau ta liền an bài cho ngươi thấy Tam ca.

_ Ân, được rồi, sư phụ lão nhân ông ta vẫn chưa nói, phải như thế nào đem Tư Vũ cô nương trị liệu?- Tô Tần nhớ khi đó từng nói cho sư phụ bệnh tình Tư Vũ, ko biết lão nhân gia ông ta có lương phương gì chữa bệnh.

Tư Mã Duệ thoải mái cười- Chuyện này lão thần y cũng đã nói qua với ta, hắn nói mấy ngày nay đang khởi hành đi lấy linh dược, đến lúc đó sẽ vì Tư Vũ chữa bệnh!

_ Vậy là tốt rồi!- Tô Tần cuối cùng thở phào nhẹ nhõm- Có sư phụ tự thân xuất mã, nhất định có thể chữa cho bệnh của nàng!

_ Đa tạ!

2 người đối diện cười, qua lại tất cả như khói, bị 1 trận hiểu ý tiếu ý thổi tán, trước mắt lộ vẻ lang lảnh tình minh.

Tư Vũ các

1 thanh y nữ tử dựa ở quý phi tháp thượng tiểu khế, dài nhỏ mi tuyến như liễu cong cong, bán liếc 2 tròng mắt, thanh tú vung lên 1 đường vòng cung, xinh xắn quỳnh mũi, ko điểm tự chu lăng môi hơi câu dẫn ra, tựa hồ ở làm cái gì mộng đẹp, tức khắc tế nhu tóc dài ôn nhu như nước, nghiêng xuống, đắm chìm giữa ánh nắng, tràn ngập tế nhu sáng bóng, từ xa nhìn lại dường như 1 bức tuyệt mỹ họa, làm cho người ta mắt huyễn.

Tư Mã Duệ 1 cước vừa mới vào phòng, liền thấy được như vậy xinh đẹp cảnh sắc, khóe miệng hơi câu dẫn ra, Tư Vũ vẫn là như lúc trước bàn, điềm tĩnh như hoa, cũng chính bởi vì nàng như vậy điềm tĩnh mềm mại mỹ thật sâu hấp dẫn ánh mắt của hắn, tro lúc nhất thời, trước kia ký ức lại xông lên đầu.

Đột nhiên, họa trung mỹ nhân nhẹ túc chân mày, thái dương hơn vài giọt mồ hôi hột, tựa hồ có chỗ nào ko thoải mái, chân mày càng ngày càng túc chặt.

_ Tư Vũ!- Tư Mã Duệ vội vã đi tới, đem nàng nâng dậy, ôm vào tro ngực- Tư Vũ, ngươi là ở đâu ko thoải mái?

_ Duệ… …- Suy yếu thanh âm ôn nhu bay ra, như tro gió lắc lư đóa hoa, tùy thời đô hội theo gió mà đi, nhéo nhân tâm huyền- Ngươi đã trở về, ta chờ ngươi đã lâu … … ta rất sợ, sợ đợi ko được ngươi, sẽ ko trở lại… …

_ Sẽ ko, Tư Vũ, ta đã tìm được thần y, hắn nhất định có thể đem ngươi trị hảo!- Đáy lòng mềm mại nhất địa phương tựa hồ bị người nhéo khởi, Tư Mã Duệ đem nàng ôm vào tro ngực, nhẹ nhàng mà an ủi- Ngươi cái gì cũng đừng nghĩ, ta sẽ ở bên cạnh ngươi, chiếu cố ngươi!

_ Duệ, ta muốn đi xem 1 chút, tro đình viện hoa đều mở, ta muốn nhìn 1 chút!- Tư Vũ ngẩng đầu lên, thu thủy tiễn bàn tro suốt con ngươi là sương mù nhàn nhạt, mang theo khẩn cầu thanh âm nhu như nước, làm cho người ta ko đành lòng cự tuyệt.

_ Hảo, ta ôm ngươi đi nhìn!- Tư Mã Duệ đem nàng ôm lấy, đi ra ngoài.

_ Tiểu thư, ngươi xem kia là Duệ vương gia, tro ngực hắn ôm là Tư Vũ tiểu thư đi?- Hạnh Nhi cùng Tô Tần vừa lúc ở tro vườn hoa đi dạo, Hạnh Nhi vừa nhấc mắt liền nhìn thấy Tư Mã Duệ ôm 1 tuyệt sắc nữ tử hướng ở đây đi tới.

Tro lòng nữ tử hạnh phúc vùi đầu vào tro ngực của hắn, chỉ là nhìn gò má là biết tuyệt sắc khuynh thành, kia tinh nhu ngũ quan đắm chìm tro dương quang lý, có vẻ vậy thanh dật xuất trần, giống như là ko ăn nhân gian khói lửa tiên tử bàn, ko thể khinh nhờn.

_ Nàng thật đẹp!- Tô Tần nhìn đến xuất thần, lần đầu tiên nhìn thấy như vậy ôn nhu như nước nữ tử, liền cả nàng cũng thán phục ko ngớt, huống chi là nam tử, Tư Mã Duệ lúc trước là vì nàng ta mới hưu “Yên Phi Tuyết”, nguyên bản Tô Tần còn đang suy nghĩ đến tột cùng là nữ tử nào có thể làm cho người ái mộ đến tận đây, thực sự là trăm nghe ko bằng 1 thấy, quả thực khuynh quốc khuynh thành.

_ Duệ… …” Thanh âm êm ái truyền đến, nữ tử cũng nhìn thấy Tô Tần, đang nhìn đến Tô Tần tro nháy mắt, đáy mắt nàng hiện lên kinh ngạc, đem miệng tiến đến tai Tư Mã Duệ vừa hỏi- Nàng chính là Yên Phi Tuyết? (Từ đầu tới cuối, ta ghét nhất nữ nhân này, ta thấy Y Thủy Liên vẫn còn tốt chán!- Milk)

Tư Mã Duệ ngước mắt nhìn về phía Tô Tần bên này, tro mắt hiện lên phức tạp thần tình- Đúng vậy.

_ Chúng ta qua đó cùng nàng chào hỏi, được ko?- Lại là ôn nhu thanh âm, như lông chim nhẹ nhàng mà tha đáy lòng mềm mại nhất địa phương.

Tư Mã Duệ nao nao, lại hướng Tô Tần bên này nhìn, lại thấy Tô Tần hướng hắn hiểu ý cười, ở đạt được của nàng cho phép hậu, Tư Mã Duệ mới nói- Hảo!

_ Tiểu thư, ngươi làm gì lại muốn gặp nàng, lúc trước nếu ko phải là bởi vì nữ nhân kia, ngươi cũng sẽ ko bị đuổi khỏi vương phủ!- Hạnh Nhi ko thích tiểu thư cùng nàng ta tiếp xúc gần.

_ Hạnh Nhi, ngươi cũng nói là lúc trước, nếu đều đã qua, ko tất tính toán, dù sao ta cũng ko có cái gì tổn thất!- Tô Tần nhưng thật ra đối mỹ lệ kết quả lòng mang hảo cảm, về phần vị Tư Vũ này thế nào được Tư Mã Duệ ân sủng, nàng nhưng thật ra tuyệt ko để ý.

_ Yến tiểu thư!- Tư Vũ thanh âm êm ái bay tới, 1 đôi thu thủy bàn nhu ba rạng rỡ tro mắt tràn đầy vui mừng.

_ Tư Vũ tiểu thư, ngươi thoạt nhìn, khí sắc ko tệ!- Tô Tần cũng là thầy thuốc, vừa nhìn sắc mặt của nàng liền biết, kỳ thực nàng là cố ý ngâm bệnh, đối với người lâu dài nhiễm bệnh đến nói, tâm lý vẫn luôn trọng yếu hơn.

_ Đa tạ Yến tiểu thư quan tâm, Tư Vũ trường miên giường bệnh, sớm đã thành thói quen, cũng ko dám muốn cả đời trường thọ, bây giờ có thể cùng Duệ cùng 1 chỗ vượt qua còn lại thời gian, Tư Vũ thấy đủ hĩ- Nói xong nàng mỉm cười nhìn Tư Mã Duệ, kia tro mắt lưu luyến ý làm cho người ngoài nhìn ko ngừng hâm mộ.

_ Ha hả, đúng vậy, ta còn có việc, ko quấy rầy 2 vị , cáo từ!- Tô Tần tổng cảm thấy nàng thoại lý hữu thoại, nghe lại ko thế nào thoải mái, thế là tìm cái lý do ly khai.

_ Yến tiểu thư, lúc rảnh rỗi đến Tư Vũ các của ta ngồi 1 chút!

_ Hảo!- Tô Tần đạm đạm nhất tiếu, liền xoay người rời khỏi vườn.

_ Tiểu thư, nàng đây là đang hướng ngươi huyền diệu, biết rất rõ ràng nơi đó đã từng là phòng của ngươi, nàng lại còn ko biết xấu hổ mời ngươi tới ngồi 1 chút!

_ Hạnh Nhi, ta đói bụng!- Tô Tần dừng bước, xoay người nói với nàng- Ngươi đi lấy 1 chút điểm tâm nước trà, ta ở đình phía trước kia chờ ngươi!

_ Duệ, Yến tiểu thư nàng hình như ko thích ta…- Tư Vũ tựa đầu tựa ở vai Tư Mã Duệ, nhìn Tô Tần rời đi bóng lưng, yếu ớt đáy mắt lại là làm cho người ta thấy ko rõ thần tình.

_ Chớ suy nghĩ lung tung, Tần Nhi nàng chỉ là có chút mệt mỏi, ta trước mang ngươi hồi đi nghỉ ngơi- Tư Mã Duệ nhìn Tô Tần , đáy lòng lại hiện lên 1 tia cảm giác ko hiểu mất mác.

_ Duệ…- Tư Vũ ngước mắt nhìn hắn.

_ Làm sao vậy?- Tư Mã Duệ chú ý tới của nàng thất thường, cúi đầu hỏi.

_ Ko, ta mệt mỏi, ôm ta trở về đi- Tư Vũ ko nói gì, buông xuống hạ song liêm, đáy mắt yếu ớt xẹt qua 1 tia ám mũi nhọn.

Duệ hắn cư nhiên như thế vô cùng thân thiết kêu tên của nàng ta, trước Duệ mỗi lần nhắc tới nàng ta, đều là lạnh lùng dùng “Yên Phi Tuyết”, thế nhưng bây giờ hắn lại như vậy ôn nhu săn sóc gọi tên của nàng ta, tâm lúc nghe 1 tiếng hô kia, chua chát lan tràn.

Giữa hồ tiểu trúc

_ Thế nào, có tâm sự?- Dạ Lãnh đi vào đình, nhìn thấy Tô Tần chính dựa ở cột trụ, nhìn chằm chằm điểu tro hồ chơi đùa thủy tới xuất thần.

_ Ko, chỉ là cảm thấy có chút hoảng hốt- Từ vào Duệ vương phủ, Tô Tần tổng cảm thấy lòng có chút buồn bực, tâm buồn khó chịu.

_ Chớ suy nghĩ lung tung, Duệ vương gia ko phải đã nói, hắn sẽ an bài, ngươi liền an tâm ở chỗ này, chờ tin tốt của hắn – Dạ Lãnh từ tro ngực lấy ra sáo ngọc- Lần trước ngươi nói rất thích tiếng sáo của ta, ko bằng ta lại cho ngươi thổi 1 khúc, thế nào?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s