VƯƠNG GIA LY HÔN ĐI – CHƯƠNG 146

CHƯƠNG 146 – HẮN VẪN BÁ ĐẠO GIỐNG NHƯ CŨ!

_ Vương gia, ta có thể đem cự tuyệt của ngươi cho rằng là đang ghen hay ko, ngươi đang ghen!- Tô Tần cũng ko cam tỏ ra yếu kém tới gần hắn nói.

_ Ngươi nói bản vương đang ghen!- Tư Mã Hằng hừ lạnh 1 tiếng- Ngươi lại còn nói bản vương vì ngươi mà ghen!

_ Ko phải sao!

_ Sai!

_ Ngươi đang tức giận?- Tô Tần đột nhiên hỏi.

_ Tức giận, ngươi nói cái gì!- Tư Mã Hằng 2 tay hoàn trước ngực- Bản vương ko nên sinh khí sao, ngươi cư nhiên uy hiếp bản vương, sau còn nói ra chuyện sai trái như thế, bản vương ko nên sinh khí sao?

_ Ngươi phẫn nộ, là bởi vì ngươi đang che giấu tình cảm của ngươi, ngươi chột dạ, bởi vì ta nói đúng, ta nói trúng rồi tro lòng ngươi chính đang tìm cách trốn tránh, đúng ko, vương gia! Ta nói đúng, có phải hay ko!- Tô Tần ngẩng đầu cao lên, thần khí hiện ra như thật.

_ Ngươi!- Tư Mã Hằng phát hiện cùng nàng đấu khí đó là loại sai lần tuyệt đối ko nên làm, bởi vì đến cuối cùng, ngươi chỉ có bị nàng làm tức chết 10 phần!

Mấu chốt nhất chính là, nàng luôn luôn đáng chết chọc trúng tử huyệt của hắn, mà này cũng chính là nguyên nhân hắn vô pháp phản bác nàng!

_ Các ngươi còn ko tiến vào!- Tư Mã Hằng hướng ra phía ngoài quát.

_ Vương gia!- Lập tức có rất nhiều người đi đến, cúi đầu quỳ trên mặt đất.

_ Coi chừng nàng, đúng giờ ép nàng uống thuốc, ta ko hi vọng có bất kỳ ko hài hòa thanh âm truyền ra, nếu có người làm ko được, liền nhấc đầu tới gặp bản vương!

Xì ———————— lời của hắn âm còn chưa rơi, đã có người tại đây cực độ khẩn trương thời khắc cười ra tiếng.

_ Lời ngươi nói thật là mâu thuẫn, ngươi muốn bọn họ thế nào nhấc đầu của mình tới gặp ngươi, giống như vậy sao?- Tô Tần dùng cái tay ko bị thương kia nhắc đầu của mình, kiễng chân đi tới trước mặt hắn, sau đó đẹp đẽ trừng 2 mắt- Hình như, ko rất khó, đến, các ngươi ngẩng đầu xem thật kỹ, sau này muốn làm động tác này cơ hội sẽ rất nhiều!

Tư Mã Hằng xoay người, lại nhìn thấy quỳ trên mặt đất mọi người len lén ngẩng đầu, hướng Tô Tần xem, có vài người rất muốn cười, cúi đầu, ko ngừng run rẩy vai.

_ Ta xem trừ phi vết thương của ngươi là ở miệng, nếu ko, cái gì trọng thương đối với ngươi mà nói cũng chỉ là 1 bữa ăn sáng!- Tư Mã Hằng xem như là 1 lần nữa hiểu biết người trước mắt này, hắn quyết định ko nên nuông chiều sinh hư.

_ Có ý gì?- Tô Tần ở đáy mắt hắn thấy được 1 tia tinh quang, lấy đối Tư Mã Hằng hiểu biết, tên phúc hắc này nếu hiện vẻ mặt như vậy, ý nghĩa chỉ có 2 chữ —— nguy hiểm!

Đương lúc 2 chữ này hiện lên ở tro đầu, Tô Tần phản ứng đầu tiên chính là —— chạy trốn!

_ A! Ngươi buông ta xuống, ngươi này đại hỗn đản!- Tô Tần bị hắn đóng gói ném tới trên giường.

_ Ngươi muốn làm gì!- Tô Tần cảnh giác hướng sàng nội di động, 2 mắt lại nhìn chằm chằm chén thuốc hắn cầm tro tay.

_ Mặc kệ ra sao, chỉ là bản vương nghĩ, nên lấy ngươi cấp hạ nhân làm mẫu 1 chút, vi phạm bản vương ý nguyện, kết quả sẽ là như thế nào!- Nhìn thấy nàng kiêu ngạo thần sắc, hắn thứ nhất nghĩ đến chủ ý chính là cái này.

_ Chính ngươi ngoan ngoãn hé miệng, hãy để cho bản vương tự mình cạy khai miệng của ngươi! Chính ngươi quyết định đi!- Tư Mã Hằng giang 2 cánh tay đem Tô Tần khốn ở trên giường, khóe miệng lại bứt lên ác ý cười.

_ Ta ko muốn!- Tô Tần số chết lắc lắc đầu, chén thuốc kia quá đắng, nàng ko muốn uống!

Lúc này nàng như 1 con thỏ nhỏ thất kinh, thu hồi nhe nanh múa vuốt kiêu ngạo, trở nên điềm đạm đáng yêu, kia phó có chút ủy khuất mô dạng xác thực có thể làm người thương hại, nhất là cặp kia như anh đào bàn mềm mại môi, ánh mắt ở lúc đảo qua, 1 hồi, 1 loại cảm giác khó có thể nói dụ hoặc kỳ diệu xông lên đầu, tổng cảm thấy mùi vị nơi đó nhất định rất ngọt.

_ Xem ra ngươi đã làm quyết định!- Tư Mã Hằng khóe miệng, tiếu ý dũ nồng, hắn ngẩng đầu lên, 1 ngụm uống xong, cúi đầu 1 phen kéo qua đầu của nàng, bỗng nhiên hôn lên môi của nàng, đem tro miệng nước thuốc toàn bộ độ cho nàng.

Tử môi chạm nhau 1 khắc kia, đáy lòng của hắn run lên bần bật, đôi môi của nàng quả nhiên cùng hắn tro tưởng tượng như nhau ngọt, 1 loại khó có thể hình dung vui mừng xông lên đầu, hắn rất thích loại cảm giác này, cùng với nói là thích, ko như nói là mê luyến, thế là hắn nhẹ khép mắt, tay lại đè nén mấy phần, đem đầu của nàng hướng mình đây biên áp, cạy khai của nàng hàm răng, dây dưa của nàng đinh hương, cướp đoạt của nàng ngọt, sau đó, thật sâu, quấn quýt hôn tựa như cùng tinh hỏa lửa cháy lan ra đồng cỏ bàn ko thể vãn hồi.

Ngô ———————— Tô Tần chỉ cảm thấy trước mắt 1 mảnh thiên toàn địa chuyển, sau đó cảm giác hít thở ko thông liền dâng lên, trước khi ko khí tro phổi cạn kiệt, nàng dùng sức cắn hạ, 1 cỗ mùi máu tươi cấp tốc chui vào tro lỗ mũi.

_ Ngươi, cư nhiên cắn ta!- Tư Mã Hằng cấp tốc thả nàng, lau 1 chút khóe miệng, nhìn thấy vết máu hậu, trừng nàng quát.

_ Khụ khụ, khụ khụ, ngươi tên điên này, nào có người giống như ngươi vậy bá đạo mớm thuốc! Đắng chết ta!- Tô Tần ko ngừng ho, ko ngừng dùng tay chùi miệng, sau đó ngẩng đầu cũng hung hăng trừng hắn liếc mắt 1 cái.

Ngạch —————— Tư Mã Hằng đột nhiên ngây ngẩn cả người.

_ Ngươi cắn bản vương là bởi vì thuốc quá đắng?- Tư Mã Hằng sửng sốt 1 chút, chẳng biết tại sao, nàng vừa cắn chính mình vốn hắn nên giận dữ, hắn vốn cho là nàng muốn chửi ầm lên mình là sắc ma, hoặc là chính mình quá mức bá đạo hôn, thế nhưng nàng lại nói là bởi vì bát dược quá đắng.

_ Đúng vậy!- Tô Tần lau miệng, sắc mặt đỏ bừng, trừng hắn- Hơn nữa ngươi vừa dùng miệng uy ta uống thuốc, bẩn muốn chết, ta muốn súc miệng!

Tĩnh ———————— tro phòng 1 mảnh vắng vẻ, tất cả mọi người ngừng thở, đồng loạt nhìn về phía Tư Mã Hằng, khi bọn hắn nhìn thấy Tư Mã Hằng sắc mặt ở tro nháy mắt trở nên hôi trầm, so với đáy nồi còn hắc hơn, tất cả mọi người đảo hít 1 hơi khí lạnh.

Tư Mã Hằng cảm thấy khóe miệng, lông mày, kể cả toàn thân đều ở đây co rúm, lửa giận cọ 1 tiếng vọt tới trán, hít sâu 1 hơi- Lấy cho nàng chén nước!

Người hầu lập tức bưng lên 1 chén nước, Tô Tần tiếp nhận cái chén, bỗng nhiên súc miệng, sau đó hung hăng lau đi khóe miệng tàn dư nước.

Tư Mã Hằng sắc mặt theo mỗi 1 động tác của nàng mà trở nên ngày càng hắc trầm.

Tô Tần khóe mắt thoáng nhìn sắc mặt hắn càng ngày càng khó coi, đáy lòng lại đắc ý ko ngớt, khóe miệng gợi lên 1 độ cung ko dễ phát hiện.

_ Si, ngươi nói nữ nhân này có phải hay ko ý định cùng ta chống đối tới cùng?- Tư Mã Hằng bưng lên 1 chén rượu, đưa tới bên miệng, thần tình cũng ko phải giống như ngữ điệu bàn dễ dàng, mà là thâm thúy sâu thẳm hắc đen.

_ Thần nghĩ, đúng vậy- Si xét thấy kinh nghiệm lúc trước, thành thật trả lời.

Tư Mã Hằng nhíu mày nhìn hắn, chỉ là 1 khắc, lại đưa mắt điều khai, đầu hướng mặt hồ xa xa- Mị, nàng hôm nay làm cái gì?

_ Đi nơi nào?- Câu hỏi ngữ khí rất nhẹ, nhưng tro giọng nói ẩn hàm mùi thuốc súng, mỗi người đều nghe ra được.

_ Địa lao- Mị cúi đầu, ko dám nâng lên, bởi vì trên đầu có 2 đạo ánh mắt nóng rực chính chặt chẽ nhìn mình chằm chằm, nàng cảm giác mình nếu như ngẩng đầu, 2 mắt lập tức sẽ bị 2 đạo ánh mắt kia đốt cái tinh quang.

Loảng xoảng đương —————— cái chén bị rất dùng sức đặt ở trên mặt bàn, phát ra bén nhọn thanh âm.

Si cùng Mị tâm bỗng nhiên vừa nhảy, vội vã tựa đầu ép tới thấp hơn.

Tư Mã Hằng bỗng nhiên đứng lên, bước dài ra khỏi đình.

_ Chủ nhân dặn ngươi bảo hộ Tô tiểu thư, ngươi thế nào phóng nàng đi địa lao?- Si trách cứ Mị.

_ Chủ nhân chỉ nói bảo hộ, cũng ko nói muốn vây khốn nàng!- Mị lạnh lùng nói xong, liền biến mất ở tại nơi bóng tối.

_ Hazz, đều nói lòng của nữ nhân là kim dưới đáy biển, khó đoán a, bất quá… …- Si nhìn phương hướng Tư Mã Hằng rời đi, lắc lắc- Bất quá, chủ nhân tâm càng khó đoán- Rõ ràng ngoài miệng nói ko yêu, nhưng khi Tô tiểu thư đi địa lao nhìn nam nhân khác thời gian, hắn nhưng lại giận dữ.

Đương lúc Tô Tần đi tới địa lao, nơi đó đã được thanh lý quá, Dạ Lãnh bị giam ở tại 1 cái phòng giam khác, nơi đó sạch sẽ hơn rất nhiều, trên bả vai của hắn cũng ko có cái loại đáng sợ bạch cốt sắc cong câu kia, trên người cũng thay đổi sạch sẽ xiêm y, người chính ngồi ở chỗ kia, mặc dù sắc mặt như trước trắng bệch, bất quá nhưng ko có như trước chật vật cùng vô cùng thê thảm.

Xem ra, Tư Mã Hằng đảo là ko có khó xử Dạ Lãnh.

_ Dạ Lãnh!- Tô Tần đi tới trước phòng giam, đối ngục tốt nói- Nhanh chóng mở cửa ra!

_ Ko có mệnh lệnh của Vương gia, ai cũng ko thể mở ra cánh cửa này.

_ Ko có mệnh lệnh của Vương gia, ngươi cho là ta có thể tiến đến nơi đây tới sao, còn ko mở cửa cho ta!- Tô Tần hung hăng chỉ vào mũi hắn mắng- Nếu ko, cẩn thận ta ở trước mặt vương gia cáo tội trạng ngươi!

Ngục tốt đầu tiên là bị nàng loại khí thế cả vú lấp miệng em này dọa đến, lúc đến gần ngạo khí nữ tử trước mắt này đột nhiên nhớ tới, chính là nữ nhân ngày ấy ở tro phòng giam khiến vương gia đối Y tiểu thư giận dữ, nhìn khi đó vương gia đen sầm sắc mặt, bọn họ cũng biết nữ nhân này đối vương gia mà nói nhất định có ko đồng dạng như vậy ý nghĩa, vì vậy hắn cũng ko dám bác bỏ mạng lệnh của nàng, thế là sau khi suy tư, hắn vẫn là mở cửa lao ra.

Thà đắc tội tiểu nhân, cũng chớ đắc tội với nữ nhân, đây là hắn tín điều, huống chi là nữ nhân vương gia nhìn trúng!

Tô Tần hừ 1 tiếng, cúi người xuống đi vào- Dạ Lãnh, ngươi có khỏe ko?

_ Ta ko sao, xem ra, ngươi cũng ko có việc gì, hắn đối với ngươi tốt ko?- Dạ Lãnh ko có đứng lên, chỉ là ngồi tỉ mỉ đánh giá Tô Tần, khi xác định của nàng xác thực bình yên vô sự, khóe miệng của hắn bứt lên 1 mạt cười nhạt.

Tô Tần sau khi tỉ mỉ đánh giá Dạ Lãnh, ánh mắt ở lúc quét qua 2 chân của hắn, ánh mắt cứng lại- Chân của ngươi?

Nàng đưa tay ra, muốn chạm đến chân của hắn, lại bị Dạ Lãnh ngăn cản- Ko có việc gì, chỉ là bị thương, vương gia đã thỉnh đại phu đến xem qua, cũng đã bôi thuốc, ko có gì đáng ngại!

_ Bị thương, ta muốn xem 1 chút!- Tô Tần ngồi chồm hổm xuống, mạnh mẽ xốc lên chân của hắn vừa nhìn, kinh hô lên- Làm sao sẽ bị thương thành như vậy!

(Vết thương quá bạo lực, ta sợ thân môn chịu ko nổi, giản lược sơ qua… …)

_ Mặt ngươi, còn có, tay ngươi… …- Tô Tần dựa vào rất gần, tỉ mỉ quan sát khởi hắn.

_ Rất đau đi?- Tô Tần ninh nổi lên chân mày, vươn tay nhẹ nhàng mà điểm điểm chân của hắn- Tư Mã Hằng, hắn tại sao có thể đối ngươi như vậy! Hắn thật là 1 tên điên!

Dạ Lãnh vừa mới muốn mở miệng nói, ko phải Tư Mã Hằng làm, cửa lao miệng liền truyền đến Tư Mã Hằng sống nguội thanh âm.

_ Ngươi mắng bản vương là tên điên!- Tư Mã Hằng tro trẻo thanh âm ở sau người vang lên.

_ Mắng chính là ngươi, ngươi ko phải đã nói sẽ tra rõ chân tướng sao, vì sao rồi hướng hắn động tư hình!- Tô Tần cảm thấy nam nhân ở trước mắt quả thực ko thể nói lý, cư nhiên như thế dằn vặt 1 người.

_ Ngươi ko nghe mệnh lệnh của bản vương, 1 mình tới nơi này bản vương đều còn chưa có cùng ngươi tính toán, ngươi bây giờ nhưng thật ra phản quở trách khởi bản vương ko phải!- Tư Mã Hằng đi tới nhà tù lại nhìn thấy như vậy 1 màn, Tô Tần bán quỳ trên mặt đất, liêu khởi Dạ Lãnh trường bày, ở tỉ mỉ nhìn 2 chân hắn, khi hắn nhìn thấy Tô Tần đối Dạ Lãnh lộ ra cái loại này đau tiếc thần tình, hắn lửa giận lại đằng mạo lên.

Hắn bước vào phòng giam, 1 phen kéo nàng- Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi liền điểm ấy ý thức cũng ko có, cư nhiên quỳ trên mặt đất nhìn chân nam nhân, ko biết cảm thấy thẹn!

_ Ko biết cảm thấy thẹn?!- Tô Tần hất tay của hắn ra, phẫn nộ nói- Ta làm cái gì, vương gia ko cần xen vào!- Hắn đều cùng Y Thủy Liên ngủ cả đêm, nàng cũng ko mắng hắn ko biết cảm thấy thẹn, hắn đảo trước mắng khởi nàng!

_ Ngươi cứ như vậy quan tâm hắn?- Nàng cư nhiên đối với mình rống to hơn, chính là vì nam nhân này.

_ Phải, ta quan tâm hắn, bởi vì hắn đáng giá để ta quan tâm hắn! Còn có, ngươi là người nào của ta, dựa vào cái gì quở trách ta! Ta thích làm cái gì thì làm cái đó, đó là của ta tự do! Chí ít ta làm quang minh lỗi lạc, ko giống vài người!

Tô Tần hết sức tức giận, hắn đầu tiên là nhốt Dạ Lãnh, lại còn dụng hình hắn ta, hiện tại lại còn chửi mình, nam nhân này mất đi ký ức hậu, cư nhiên trở nên như vậy ko thể nói lý!

_ Ngươi, ngươi nói đúng, bản vương đích xác ko là cái gì của ngươi, cũng ko cách nào quản ngươi, bất quá, ngươi đã như thế thích sống ở chỗ này, kia bản vương thành toàn ngươi!- Tư Mã Hằng sắc mặt cực độ khó coi, đôi mắt cơ hồ có thể phun ra hỏa đến, hắn cũng ko biết vì sao chính mình sẽ như vậy phẫn nộ, chỉ là nghe được nàng chính miệng nói “Nàng quan tâm nam nhân này”, đáy lòng mỗi 1 căn huyền liền ở 1 khắc kia văng tung tóe, tức giận liền càng ko thể vãn hồi bạo phát ra, chỉ vào Tô Tần đối ngục tốt ra lệnh- Người tới, đem nàng nhốt vào phòng đối diện!

_ Vương gia!- Dạ Lãnh đột nhiên hô lên- Xin dừng bước!

_ Cái gì?- Tư Mã Hằng dừng bước, xoay người nhìn về phía hắn.

_ Vương gia, ngươi sở dĩ đem chúng ta giam giữ ở chỗ này, là bởi vì ngươi cho rằng nam nhân kia là chúng ta giết, cho nên mới đem chúng ta quan ở chỗ này?- Dạ Lãnh ngồi ở chỗ kia, 2 mắt lạnh nhạt nhìn hắn, ánh mắt yên tĩnh, lại hết sức tự tin.

_ Ngươi muốn nói cái gì?- Tư Mã Hằng nheo lại 2 mắt, tro mắt lộ ra nguy hiểm hơi thở làm cho Tô Tần tro lòng giật mình.

_ Dạ Lãnh!- Tô Tần muốn ngăn cản hắn nói tiếp, thế nhưng Dạ Lãnh lại giành trước 1 bước nói.

_ Vương gia nếu như chúng ta có thể chứng minh nam nhân kia ko phải chúng ta giết, ngươi sẽ để chúng ta đi!- Dạ Lãnh biểu tình rất có tự tin làm cho Tô Tần cảm thấy kỳ quái.

_ Ngươi có nắm chắc có thể tìm ra hung phạm?- Tư Mã Hằng chợt nhíu mày nói- Ngươi thế nào chứng minh?

_ Vương gia chỉ cần trả lời vấn đề của ta, nếu như ta chứng minh rồi, ngươi sẽ lại chúng ta đi!

_ Ngươi có thể chứng minh như lời nói, bản vương liền tha các ngươi đi, đương nhiên tương phản, nếu các ngươi chứng minh ko được, như vậy bản vương sẽ theo luật trị các ngươi!

_ Đa tạ vương gia!- Dạ Lãnh hướng hắn gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

_ Ngươi còn muốn ở chỗ này?- Tư Mã Hằng lạnh lùng nhìn lướt qua Tô Tần, đáy mắt thâm thúy làm cho người ta thấy ko rõ đến tột cùng là ý gì.

_ Ta nghĩ đợi ở chỗ này thẳng đến điều tra rõ chân tướng mới thôi!- Tô Tần quay mặt đi, nhìn về phía Dạ Lãnh, ko tận lực nhìn hắn đáy mắt kia chợt lóe lên lửa giận.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s