MA ĐÔ- CHƯƠNG 61

CHƯƠNG 61 – SUY TÍNH CỦA TIỂU HỒ LY

Bị sát cả tộc? Tô Tử Duyệt nghe được cả kinh, lần nữa xem kĩ người trước mặt, vô luận ngoại hình hay khí chất điểm nào đích thực cũng rất giống người làm được ra loại sự tình này. Lần này còn gặp được tiểu hồ ly, chẳng khác nào dâng lên tận cửa cho hắn? Nghĩ đến đây, Tô Tử Duyệt cuống quít thân thủ muốn chụp lại tiểu hồ ly, 1 bên khuyên nhủ- Hắn vẫn là cái đứa nhỏ, ngươi đừng làm khó dễ hắn.

Thấy Tô Tử Duyệt muốn ôm hồi tiểu hồ ly, cự mãng liền nâng lên ngón tay nắm tiểu hồ ly. Rồi mới nhăn mi nói- Làm khó hắn? Ta?- Nói tới đây, hắn giống như là nghe đến cái gì hảo ngoạn sự tình “Ha ha a” nở nụ cười, vậy cười tro âm thanh lộ ra 1 cỗ âm khí.

Tô Tử Duyệt thân thủ phốc cái ko trúng, chỉ thấy cự mãng như ngoạn mèo bình thường dùng tiểu hồ ly tro tay ngoạn Tô Tử Duyệt, làm thế nào cũng ko cho nàng bắt được. Cuối cùng liền tiểu hồ ly bị nắm ở tro tay mãng xà đều nhịn ko được phiên nổi lên xem thường, Tô Tử Duyệt thấy chính mình bị tiểu hồ ly xem thường, nhất thời khí dồn hết 1 chỗ, nàng 2 tay chống nạnh, cả giận- Ngươi giết hắn đi, ta ko cần.

Chỉ thấy tiểu hồ ly giật mình mở to 2 mắt hồ ly, tro ánh mắt toát ra loại đau thương đặc hữu của tiểu thú thời điểm bị vứt bỏ. Tô Tử Duyệt nhìn xem tro lòng 1 trận ko đành lòng, nhưng là bởi vì vấn đề chiến thuật, cho nên nàng bảo trì lặng yên.

Cự mãng gặp Tô Tử Duyệt ko cần, cũng hiểu được ko thú vị, liền đem tiểu hồ ly quăng trả lại cho Tô Tử Duyệt. Tô Tử Duyệt vội vàng ôm ở tro lòng, chợt nghe cự mãng âm trầm nói- Tiêu diệt bộ tộc hỏa hồ ko phải ta, ta cũng ko có cái gì bản sự. Là Mẫn Mặc mang bộ tộc báo đen làm, còn nguyên nhân thì…- Cự mãng dừng 1 chút, lại tiếp tục nói- Này ngươi nên đến hỏi chính hắn- Nói xong lời này, hắn liền nhìn tiểu hồ ly liếc mắt 1 cái.

Tiểu hồ ly từ khởi điểm biết ghi nhớ, liền vẫn ko rõ ràng chính mình vì cái gì lại theo Ma vương đại nhân. Ma vương đại nhân tuy rằng đối hắn ko sai, nhưng cũng luôn có điểm đề phòng. Liền ngay cả 1 thân ma khí toàn bộ đến từ Mẫn Mặc, Mẫn Mặc cho hắn đó thời điểm ko chút nào keo kiệt, có thể chỉ cần Mẫn Mặc nguyện ý, đó thuộc về Mẫn Mặc ma khí hắn toàn bộ đều có thể thu hồi đi. Hắn phía trước cũng tổng đoán rằng chính mình vì cái gì ko cùng tộc nhân cùng 1 chỗ, nhưng là hắn ko dám thẳng thắn hỏi ra khẩu. Cái này, chân tướng đại bạch, bất quá lại làm cho hắn càng ko dám đi hỏi Mẫn Mặc .

Hỏa hồ thông minh dữ dội, ngay tại cự mãng nói ra chân tướng thời điểm hắn liền rõ ràng mục đích cự mãng ── châm ngòi quan hệ hắn cùng Mẫn Mặc. Nhưng là tiểu hồ ly ko biết cự mãng làm như vậy là vì lý do cùng mục đích gì, hắn đối là đó cũng ko hứng thú. Chính mình 1 chủng tộc đều bị Mẫn Mặc tiêu diệt, nếu chính mình 1 người đi báo thù chẳng khác lấy trứng đánh thạch thôi. Cũng chỉ dùng này ngắn ngủn mấy phần chung thời gian, tiểu hồ ly đã tính tốt đường sau này, hắn phải nhanh chóng ôm chặt đùi Mẫn Mặc, chỉ cần chính mình ko chết, sẽ có đứa nhỏ, chỉ cần chính mình có đứa nhỏ có thể đem bộ tộc hỏa hồ tiếp tục sinh sản đi xuống, như vậy cũng coi như là khởi lại tộc nhân của mình.

Nghĩ tốt hết thảy, hắn biên tướng vùi đầu nhập vào bộ ngực mềm mại của Tô Tử Duyệt, tỏ vẻ hắn đối lời nói cự mãng ko có hứng thú. Cự mãng thấy thế, chớp chớp đôi mắt, lại tiếp tục thả ra tình báo- Bất quá… tựa hồ bộ tộc hỏa hồ còn có mấy con nhanh chân đã chạy trốn đến nhân giới a.

Hỏa hồ nghe vậy tro lòng liền động, lỗ tai nhỏ bởi vì duyên cớ kích động ko chịu khống chế run lên vài cái. Này nhỏ bé chi tiết cũng ko thể tránh được đôi mắt cự mãng, hắn sau khi nhìn thấy, vừa lòng kéo kéo khóe miệng. Mà Tô Tử Duyệt lúc này lại dùng 1 loại ánh mắt nghi hoặc nhìn phía cự mãng, hắn làm sao biết đến như thế rõ ràng? Tô Tử Duyệt suy nghĩ 1 chút, cuối cùng đem điều nghi hoặc này nuốt vào tro bụng. Chính mình ko phải 1 cao thủ đàm phán, nàng sợ chính mình hỏi đến ngược lại kinh động người trước mặt này. Có câu châm ngôn tên là đả thảo kinh xà, đủ để chứng minh rắn là loài sinh vật cực kỳ cẩn thận, hơi có gió thổi cỏ lay sẽ chạy ko còn thấy bóng dáng tăm hơi.

_ Ngươi đã nói xong? Nói xong chúng ta bắt đi- Tô Tử Duyệt thấy hắn nửa ngày ko có ý tứ muốn dẫn chính mình đi, liền cảm thấy hắn chỉ là đi ra uy hiếp tiểu hồ ly. Thế là liền muốn sớm rời khỏi, lại nghe vậy cự mãng phản hỏi- Đi đâu?

Đi sinh đẻ, đi thụ thai, đi làm chuyện nam nhân cần làm này vài cái từ ở tro đầu Tô Tử Duyệt rất nhanh xẹt qua 1 lượt, cuối cùng đều cảm thấy ko quá văn minh, chỉ nói- Nên đi làm sao liền đi vào tro đó làm, ngươi quản nhiều chuyện nhiều quá làm gì?

Vậy cự mãng di động cái đuôi vây 1 vòng quanh Tô Tử Duyệt sau đó liền nói- Liền ko hỏi xem ta vì cái gì đem ngươi ngăn lại?

_ Ngươi muốn cùng ta?- Tô Tử Duyệt có chút nghi hoặc hỏi, bởi vì nàng tổng cảm thấy người trước mặt này ko giống như là muốn cùng chính mình làm mấy việc kia.

Nghe vậy, cự mãng lạnh lẽo thân thể theo phía sau Tô Tử Duyệt thiếp đi lên, ngón tay nhẹ nhàng phất qua 2 má Tô Tử Duyệt, rồi mới 1 đường hoạt đến chỗ cổ tinh tế của Tô Tử Duyệt. Bởi vì hắn lạnh như băng thân thể cùng âm lãnh ko khí, Tô Tử Duyệt trên thân gà da ko chịu khống chế mạo đi ra. Chợt nghe cự mãng đem miệng tiến đến bên tai Tô Tử Duyệt nói- Ta là đến giết ngươi- Nói chuyện thời điểm, vậy màu đỏ xà tín đụng vào vành tai Tô Tử Duyệt, Tô Tử Duyệt ko khỏi rùng mình 1 cái.

Tô Tử Duyệt lúc này bỗng nhiên nghĩ đến 1 lời kịch võ hiệp kinh điển tro điện ảnh “Ngươi và ta ko oán ko cừu”, suy nghĩ 1 chút lại cảm thấy nói như vậy ko quá thỏa đáng, dù sao chính mình cũng là đồ ăn ở tro mắt xích của hắn. Thế là nàng cố gắng khống chế trái tim nhỏ bé của mình, nói- Ngươi cũng ko nhìn xem đây là nơi nào? Mẫn Mặc tìm ko thấy ta ngươi cảm thấy hắn hội từ bỏ ý đồ? Nhanh chóng để cho ta đi, ta liền coi như việc này ko phát sinh qua.

Nghe vậy, cự mãng lại “Ha ha a” nở nụ cười, theo tro miệng thở ra khí thể nhẹ nhàng thổi tới bên tai Tô Tử Duyệt, khiến nàng lại sợ run đứng lên. Cự mãng hãy còn nở nụ cười vài tiếng sau đó mới nói- Này nha đầu ngốc, ta nói giết ngươi ngươi liền tin? Ta mất như thế đại khí lực đem ngươi theo bọn hắn nơi đó cướp đoạt được, tự nhiên là muốn ngươi sinh đứa nhỏ cho ta.

Nói xong hắn đem Tô Tử Duyệt từ dưới đất ôm lên, rồi mới ở cỏ gian bay nhanh di động. Tô Tử Duyệt bị hắn lạnh lẽo thân mình ôm, có chút ko được tự nhiên, hơn nữa theo tâm lý có chút mâu thuẫn tính cách thay đổi thất thường cự mãng. Cự mãng ôm Tô Tử Duyệt đi hảo xa, tốc độ của hắn cực nhanh, Tô Tử Duyệt cơ hồ im lặng nhìn cảnh vật trước mặt nhanh chóng thay đổi đến chóng mặt. Nhưng lấy hắn loại này tốc độ, 2 người vẫn như cũ đi rất lâu. Tô Tử Duyệt cũng đã có thể phỏng chừng ra bản thân cùng địa điểm khi nãy cách nhau rất xa, cảm giác âm trầm ko biết tới từ đâu bao chùm lấy nàng. Theo lý thuyết nội vụ đưa nàng đi tới địa điểm mảnh bụi cỏ kia mới là chỗ mãng xà sống bọn hắn ở mới đúng, vì cái gì hắn ở như thế xa?

Tổ cự mãng là 1 gốc cây cổ thụ, chui đi vào sâu bên tro rộng mở sạch sẽ. Trên mặt đất phô thật dày cỏ khô đệm nằm, cho nên cũng ko quá ẩm ướt, mặt trên cỏ khô còn phô mềm mại tiên cỏ, giẫm đi lên rất mềm. Hắn dắt Tô Tử Duyệt tiến vào sau đó hỏi- Thích ko?

Tô Tử Duyệt gật gật đầu, rồi mới đem tiểu hồ ly buông ra, giống như tùy ý hỏi- Sao ở xa như thế a?

Ta càng ngày càng thích tiểu hồ ly a a a a a

3 thoughts on “MA ĐÔ- CHƯƠNG 61

  1. Thanks nàng ^^
    Ta lại nghĩ tới kon cá kia a, cũng lên tới mặt biển (động ở đáy biển) mới đón giống cái.
    Hình như chỉ khác là kon cá “dáng đẹp – mặt xấu”, kon rắn “dáng xấu-mặt đẹp”🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s