VƯƠNG GIA LY HÔN ĐI – CHƯƠNG 156

CHƯƠNG 156 – ĐAU TỚI TẬN ĐÁY LÒNG!

_ Lạnh quá!- Tô Tần 2 tay ôm vai, ngẩng đầu vọng nguyệt, lãnh ý theo 4 phương 8 hướng vọt tới, kia cỗ hàn ý quanh quẩn tro lòng, bắt đầu mùa đông , thế nhưng ở đây khí trời lại ko có nhiều biến hóa lớn, ko biết mạc bắc Yên Sơn quan sẽ như thế nào, Hạnh nhi đã đi đầu trở về, còn có Thủy Như Nguyệt, còn có Tư Hương viên đại gia, ko biết các nàng ấy tro phủ có khỏe ko? Rất nhớ lão ngoan đồng cùng mọi người tro thôn!

Tro lòng ấm áp, cúi đầu nhìn lại, là 1 đại đoàn tuyết cầu trắng, Tô Tần vô cùng thân thiết vuốt nó mềm mại bộ lông- Tuyết, ngươi đều lớn như vậy, ngươi cũng nhớ các nàng chứ?

Tro lòng tiểu bạch cầu vô cùng thân thiết dùng đầu cọ cọ mu bàn tay nàng, Tô Tần có chút phiền muộn, khe khẽ thở dài- Ta cũng rất nhớ các nàng!

Chẳng biết tại sao, nàng muốn trở về nhìn, nhìn 1 lần nữa kia hùng vĩ Yên Sơn quan, 1 lần nữa bước trên địa phương phụ thân Yên Phi Tuyết đã từng đi qua từng chỗ 1!

Chính lúc đang than nhẹ, trên vai trầm xuống, 1 cỗ ấm áp theo bả vai phiếm khai, quay đầu lại nhìn thấy Tư Mã Hằng đang đứng ở phía sau mình, mân khởi khóe miệng hướng chính mình khẽ mỉm cười- Tại sao ko khoác thêm bộ áo khoác mà đã liền ra ngoài?

_ Ta ko lạnh, chỉ là muốn làm cho mình bình tĩnh hạ, ầm ĩ đến ngươi?- Tô Tần tựa đầu ở tro ngực của hắn.

_ Ko có, ngươi suy nghĩ việc gì?- Đến như vậy xuất thần.

_ Ta nghĩ hồi Yên Sơn quan- Nàng tưởng niệm tất cả nơi đó, tưởng niệm đại gia, xoay người, vươn 1 tay khác ôm lấy hắn, có chút làm nũng nói- Hằng, chúng ta cùng nhau trở về đi!

_ Ngươi thực sự muốn trở về?- Tư Mã Hằng nhẹ nhàng mà xoa xoa mái tóc dài của nàng, ti nhu bàn thuận trượt cảm giác làm cho hắn vui sướng.

_ Ân, ngươi xem, liền Tuyết cũng muốn!- Nói xong nàng đem tro lòng Tuyết giơ cao lên.

_ Được rồi, ta mang ngươi hồi nơi đó, bất quá, ngươi phải đáp ứng ta 1 việc.

_ Chuyện gì?

_ Hồi về nơi đó thì có thể, bất quá ngươi chuyện gì cũng phải nghe ta, nhất là ko thể tùy ý ly khai tầm mắt của ta- Tư Mã Hằng đem Tuyết phóng xuống mặt đất, đem Tô Tần chăm chú ôm vào tro ngực.

_ Đây coi là cái gì, nhốt?- Tô Tần lại kinh hô muốn chạy trốn khai, lại bị hắn gắt gao ôm lấy- Ta ko đồng ý!- Tốt xấu gì nàng cũng là Tư Hương viên chủ tử, như vậy làm cho người ta trói lại còn ra thể thống gì, nàng còn gì là mặt!

_ Ko đáp ứng, vậy khỏi quay về!- Tư Mã Hằng cũng bản hạ mặt.

_ Hảo!- Tô Tần trả lời thẳng thắn.

_ Hảo?- Tư Mã Hằng nao nao, tay hơi chút buông lỏng ra 1 chút, nàng lại còn nói hảo? Hắn ko nghe lầm chứ?!

_ Đó là tự nhiên, ngươi là phu, phu vì cương, ta tại sao có thể ko nghe?- Tô Tần giảo hoạt cười, tro mắt lóe ra nhỏ vụn quang mang.

_ Ân!- Tư Mã Hằng rất là hưởng thụ, gật gật đầu, bất quá hắn khóe miệng tiếu ý nhưng có chút tà- Mặc dù ngươi nói rất êm tai, vi phu ta cũng rất thích, bất quá… …

_ Bất quá cái gì?- Nàng cũng vuốt mông ngựa chụp thành như vậy, hắn còn dám ý kiến, hay là hắn phát hiện bí mật của mình? Tô Tần mi tâm vừa nhảy, len lén liếc nhìn Tư Mã Hằng, nhìn thấy sắc mặt hắn như thường, đáy lòng mới thoáng thở phào nhẹ nhõm, hoàn hảo, người này còn chưa có phát hiện!

_ Bất quá, ngươi thân thể vừa mới hảo, vi phu ko yên lòng, hơn nữa vạn nhất ngươi có thai, càng thêm ko thích hợp lặn lội đường xa, dù sao thời gian cũng đủ, ko như chúng ta trước làm hôn sự, sau đó thì cùng đi, thế nào?- Tư Mã Hằng thần sắc như thường, chỉ là khóe miệng kia mạt cười đắc ý lại càng ngày càng đậm.

_ Ai, ai nói có thai!- Tô Tần hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên.

_ Dù cho hiện tại ko có, tương lai cũng sẽ có, ko như chúng ta đem hôn sự trước làm, miễn cho có vạn nhất, đột nhiên có, ngươi muốn bụng bự ngồi kiệu hoa sao?- Tư Mã Hằng trộm cười, mỗi đêm hắn đều như vậy cố gắng, muốn đứa nhỏ tuyệt đối ko phải là việc gì khó!

_ Ko biết e lệ, ai muốn bụng bự ngồi kiệu hoa!- Tô Tần bị hắn nói xong vẻ mặt đỏ bừng, tay nhỏ bé ở trước ngực của hắn chủy đánh.

_ Vậy sớm làm, nếu ko, ta cũng ko dám cam đoan ngươi sẽ ko bụng bự ngồi kiệu hoa!- Nói xong hắn còn tà tà hướng nàng bằng phẳng bụng ngắm kĩ.

_ Tư Mã Hằng!- Tô Tần thực sự rất ko biết nói gì, người kia càng ngày càng háo ~ sắc!

_ A, Tuyết đâu?- Tô Tần đột nhiên phát hiện, trên mặt đất kia đoàn bạch hồ hồ thịt heo cầu đã ko còn.

_ Nó sớm đi!

Ngay bọn họ liếc mắt đưa tình thời gian, Tuyết đã sớm quyển thân thể quyền ở mềm mại oa lý ngủ.

_ Tiểu heo lười!- Tô Tần nhẹ giọng nói.

_ Tần nhi, ta là nói thật, gả cho ta đi, chúng ta lập tức thành thân!- Tư Mã Hằng đem mặt nàng hết nhìn đông tới nhìn tây bày chính- Ta hi vọng càng nhanh càng tốt!

_ Ta muốn ngươi gả cho ta, càng nhanh càng tốt!- Tư Mã Hằng cầm khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, rất nghiêm túc nói.

_ Vội vã như vậy?- Tô Tần trừng mắt nhìn, mặc dù nàng cũng rất muốn gả cho hắn, bất quá hình như hắn so với chính mình còn muốn sốt ruột hơn!

Tư Mã Hằng cúi đầu, đem nàng ôm chặt- Lập tức sẽ có chiến sự, ta hi vọng trước lúc xuất phát thú ngươi vào cửa!

_ Khoan, cùng ai đánh?- Tô Tần có chút khẩn trương, chưa từng nghe Tư Mã Hằng đề cập qua, hôm nay thế nào tro lúc bất chợt đã nói sắp có chiến sự?!

_ Thủy Nguyệt quốc!- Tư Mã Hằng ôm nàng ngồi ở ghế đá thượng- Bây giờ tất cả mọi người cho rằng là Thủy Nguyệt quốc phái người ám sát phụ hoàng, như vậy xuất binh chinh phạt là tất nhiên, mà nay phụ hoàng bệnh nặng, chỉ có ta cùng với Lục đệ mới có thể đảm trọng trách này, phụ hoàng sớm đã có chi tâm diệt Thủy Nguyệt quốc, lần này chi chiến, sợ rằng sẽ rất lâu dài!

Hắn lo lắng, 1 khi khai chiến, hắn sẽ ko nhàn rỗi bận tâm Tần nhi, vì thế hắn muốn trước lúc xuất chinh đem bọn họ hôn sự định ra, cũng thành toàn của mình 1 cái cọc tâm sự!

_ Ngươi sợ ta chạy?- Tô Tần bất hảo vươn tay, hoàn thượng cổ của hắn, nhíu mày nói.

_ Ngươi dám!- Tư Mã Hằng ko chút suy nghĩ, thốt ra- Tới chân trời góc biển ta cũng sẽ đem ngươi bắt trở lại!

_ Ta làm sao dám!- Nói xong Tô Tần nghịch ngợm hướng hắn nháy mắt 1 cái, sau đó hôn hắn 1 chút.

Ha hả, còn chưa có thành thân, đã nghĩ thế nào ra lệnh, nàng Tô Tần mới ko phải cái loại mặc người ta thu xếp kia, nàng có ý nghĩ của mình, càng thêm ko thích bị người khác kiềm chế!

_ Này còn ko sai biệt lắm!- Tư Mã Hằng phát hiện, hắn bây giờ đối với Tô Tần loại này nhu thuận thái độ là càng ngày càng hưởng thụ, hắn hài lòng nâng má trái, chỉ chỉ- Còn có ở đây!

_ Sắc lang!- Tô Tần liếc hắn 1 cái, bất quá như trước ở trên mặt của hắn hôn 1 cái, sau đó lại hôn miệng hắn, vươn tay, ở trước ngực của hắn quấn a quấn, câu a câu, câu được Tư Mã Hằng toàn thân khô nóng khó nhịn.

_ Tiểu yêu tinh, ngươi chờ, về phòng cho ngươi hảo xem! Tư Mã Hằng đè lại nàng kia loạn ngón tay, tro thanh âm tràn ngập dục ~ vọng.

_ A, đây là cái gì!- Đột nhiên Tô Tần bỗng nhiên vươn tay chỉ phía sau hắn.

_ Cái gì?- Tư Mã Hằng bản năng quay đầu, thừa dịp hắn ngây người tro nháy mắt, nhảy khỏi ngực của hắn, bỏ chạy!

_ Khẩu khí thật lớn a, Hằng vương gia, chân dài ở trên người của ta, ta nghĩ muốn chạy đi đâu liền hướng chỗ đó chạy!- Tô Tần vừa chạy vừa kêu- Có bản lĩnh đuổi theo ta thì nói!

_ Tô Tần!- Tư Mã Hằng lửa giận, dục hỏa nhất tề công tâm, hắn hổn hển đuổi tới- Ngươi chờ đó, chờ ta bắt được ngươi, đem ngươi áp ở trên giường, áp đến chân ngươi mềm, nhìn ngươi còn thế nào chạy!

Như thế xích ~ lõa ~ lõa theo Tư Mã Hằng tro miệng nói ra quả nhiên là 1 loại kỳ tích, hơn nữa hắn nói rất lớn thanh, rất sợ Tô Tần nghe ko được, Tô Tần tức giận mặt đỏ rần.

_ Nam nhân này, quả thật ko biết e lệ!- Bất quá Tô Tần tro lòng lại là rất mật ngọt, nam nhân này vì mình, là cái gì tôn nghiêm đều buông xuống, hắn là thật rất yêu chính mình!

Đương nhiên ngoại trừ Tô Tần ra còn có 3 người thập phần ko có ý tứ, Si, Mị, Võng 3 người trốn ở góc khuất, nhìn khắp sân truy đuổi 2 người, thần sắc khác nhau, có chút thẹn thùng.

Hazz ————————

Si nhẹ nhàng mà thở dài, lắc lắc đầu, chủ tọa bọn họ a, 1 khi gặp Tô tiểu thư, cái kia anh dũng vô địch hình tượng ko còn sót lại chút gì, thậm chí ngay cả như vậy xấu hổ lời nói đều ko e dè nói ra, tốt xấu gì cũng chiếu cố 1 chút bọn họ này đó người cô đơn chứ!

Hắn nhìn Mị, lại trừng 1 chút Võng, tro ánh mắt ai oán rất nhiều, hình như đang trách hắn đang làm bóng đèn nổi danh tro truyền thuyết, còn là vĩnh viễn ko bị cái loại này ma diệt!

Võng mi tâm vừa nhảy, thu được Si căm tức ánh mắt hậu, hắn ko nói gì ngẩng đầu, nhìn bầu trời đêm, than nhẹ 1 tiếng, đều là mặt trăng nhạ được họa, ai kêu đêm nay ánh trăng như vậy liêu người, trêu chọc nhân tâm a, trêu chọc nhân tâm nha!

Kết quả là, Võng rất tự giác cúi đầu, sau đó về phía sau rút lui, chậm rãi, chậm rãi thối lui đến tro góc phòng âm u, ai oán vẽ góc tường.

_ Khụ khụ, àh Mị, chuyện lần đó, đa tạ ngươi!- Si rốt cuộc thành công đem Võng cái kia bóng đèn đuổi đi, thế là hắn bắt đầu đối Mị nói- Ta, kỳ thực, cái kia, cái kia… …

Hắn có chút nói lắp, nói nửa ngày lăng cũng ko có thể nói hoàn, khi hắn nghĩ kỹ lời muốn nói, vai lại bị người điểm điểm.

_ Chuyện gì!- Hắn căm tức nhìn lần thứ 2 xuất hiện ở trước mặt mình Võng, người này ko phải đi rồi sao, tại sao lại đi ra đại sát phong cảnh!

_ Nàng sớm đi!- Võng là hảo tâm đi ra nói cho hắn biết, ở nơi này ngay lúc hắn khổ tư thời gian, Mị đã sớm đi khỏi.

_ A!- Si nhìn lại, quả nhiên ko thấy bóng dáng Mị- Ngươi làm gì thế ko sớm nói cho ta biết!

_ Là chính ngươi muốn ta đi!- Hắn nhún vai, 1 bộ biểu tình “Đáng đời ngươi”- Ngươi còn ko đuổi theo, nếu ko truy, liền ko còn kịp!

_ Đều tại ngươi!- Si liếc hắn 1 cái, vội vã đứng dậy đuổi theo.

_ Hazz, đầu năm nay, người tốt làm ko được!- Võng ngẩng đầu, kia luân trăng tròn như trước đeo ở trên trời, tro sáng, sáng tỏ, hắn lắc đầu- Đều là mặt trăng gây họa!- Bây giờ liền tim của hắn đều có chút bị trêu chọc!

Ngày thứ 2, Dạ Lãnh sáng sớm liền tới đập Tô Tần môn.

Tô Tần vốn định đứng dậy, lại bị Tư Mã Hằng chăm chú ôm lấy.

_ Ta khốn!- Tư Mã Hằng bá đạo đem nàng kéo hồi lại tro ngực của mình.

_ Hằng, Dạ Lãnh khẳng định có việc gấp, ngươi buông tay!- Tô Tần thập phần bất đắc dĩ, người kia theo tối hôm qua khởi liền ko an phận, cả đêm trêu ghẹo mãi đến bình minh, bây giờ hắn đảo là mệt mỏi trước mình.

_ Ko buông!- Tư Mã Hằng vùi đầu vào tóc của nàng- Ta mệt mỏi, đêm qua quá cực khổ, ngươi phải bồi ta!

Tô Tần sắc mặt trướng được đỏ bừng, nàng 1 ngụm cắn mu bàn tay hắn.

_ A!- Tư Mã Hằng bị đau buông lỏng tay ra, Tô Tần nhân cơ hội bò xuống giường, mặc quần áo tử tế, nói với hắn- Ngươi cũng vội mặc quần áo mau, nói ko chừng là Như Nguyệt tỉnh!

Nhìn bóng lưng Tô Tần, người nào đó úc tốt, hắn đêm qua như vậy ra sức, thế nào hôm nay nha đầu kia vẫn là như thế có tinh thần! Ko tinh thần nhưng thật ra chính hắn! Ko có thiên lý a! (No com….- Milk)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s