MA ĐÔ – CHƯƠNG 104

CHƯƠNG 104 – ĐỒ CÂM ĐIẾC

Ko đợi nhân mã đi xa, liền từ xa vang lên 1 trận “Đát đát đát” tiếng vó ngựa. Vậy thanh âm rất lớn, có thể tưởng tượng được là số lượng rất nhiều. Bọn hắn ngăn cản trước mặt Tô Tử Duyệt cùng con đường nhân mã tính bỏ đi, vậy nhân mã bất an động chân, cơ bắp trên thân đều căng cứng, tựa hồ tùy thời chuẩn bị cùng bọn họ chiến đấu.

Chờ đám nhân mã kia ổn định, Tô Tử Duyệt mới phát hiện là đó người tướng mạo đa số còn rất trẻ, nguyên đến chính mình gặp phải thật là nhân vật đại thúc.

Sau đó tên cầm đầu tro đám nhân mã kia rất bất hữu thiện nhìn thất lạc lão nhân mã, rồi mới cười nhạo nói- Sao vậy, lại bị cự tuyệt? Lão đừng làm tiểu cô nương người ta sợ hãi, đồ câm điếc- Dứt lời, hắn liền nở nụ cười, đám nhân mã theo sau hắn cũng theo hắn cười lớn.

Tô Tử Duyệt ko khỏi mặt nhăn nhướng mày, kỳ thật loại hiện tượng này ở Ma đô nhìn mãi quen mắt. Ma quỷ đều là hèn hạ khuất phục dưới tay kẻ cường đại hơn mình, khinh bỉ nhỏ yếu già. Nhưng thất lạc lão nhân mã nhìn ko giống như là kẻ yếu a, vậy cơ bắp so với đám người kia cũng ko kém a. Tô Tử Duyệt lập tức liền ý thức được chỗ vấn đề, bọn hắn gọi hắn “Đồ câm điếc”. Hắn khả năng là ko thể nói được, thế là bị tộc đàn bài xích. Tựa mọi tộc đàn theo đuổi sự hoàn mỹ khác, bài xích đồng loại thân thể có chỗ thiếu hụt cũng chẳng có gì lạ.

Vậy nhân mã quay đầu nhìn Tô Tử Duyệt, có vẻ có chút quẫn bách. Mà tro đám nhân mã kia, có 1 tên dẫn đầu đi ra, dùng bả vai huýt mạnh vào người nhân mã câm điếc. Vậy lão nhân mã ánh mắt sáng quắc nhìn Tô Tử Duyệt, tựa hồ là rất chờ mong được nàng lựa chọn. Dựa vào phập phồng yếu thế quần thể để bày ra năng lực của mình, đương nhiên chịu qua giáo dục hiện đại Tô Tử Duyệt thâm trầm coi thường. Nàng thậm chí là có chút chán ghét trừng mắt liếc cái tên nhân mã xuất đầu kia 1 cái.

Vậy nhân mã nôn nóng động móng trước, lại ko thể đem lửa giận rơi tại trên thân Tô Tử Duyệt, liền nhắm ngay câm điếc nhân mã. Hắn vọt qua huy quyền liền muốn đánh câm điếc nhân mã, nào biết vậy câm điếc nhân mã cũng ko phải dễ chọc. Hắn nâng tay 1 chắn, rồi mới dùng 1 chút lực, nhưng lại đem vậy nhân mã kia hất tung ra ngoài. Sở tác sở vi của hắn nháy mắt chọc giận 1 đám nhân mã, bọn hắn phẫn nộ đạp chân liền nhằm phía vậy câm điếc nhân mã.

Tô Tử Duyệt thấy thế vội vàng ngăn lại chiến tranh của bọn hắn, nàng giương lên tay, kêu lớn- Ngừng lại a!- Là đó nhân mã nghe vậy đều ngoan ngoãn dừng cước bộ của mình, nhìn Tô Tử Duyệt. Chợt nghe Tô Tử Duyệt tiếp tục nói- Các ngươi đừng cãi cọ, ta đã tuyển xong rồi, là hắn- Nói xong tay nàng chỉ về phía vậy nhân mã trung niên đại thúc đang bị vây ở bên tro.

Bên ngoài là đó nhân mã kinh ngạc hoạt động chân né ra 1 đường cho Tô Tử Duyệt, mà trung gian vậy câm điếc nhân mã hiển nhiên càng khiếp sợ. Ở Ma đô, hiển nhiên là chỉ có vĩ đại ma quỷ mới có thể đạt được quyền giao phối, có khi vì lấy được quyền giao phối thậm chí còn ko tiếc ra tay thật nặng. Hắn ko rõ trước mặt vậy tiểu nữ tử nhân loại yêu kiều khả người kia vì cái gì hội chọn có điểm thiếu hụt chính mình. Hắn lúc này cũng ko biết là đó nam nhân của Tô Tử Duyệt đều bị tro tộc đàn khinh bỉ chiếm đại đa số, ko biết nếu 1 ngày hắn biết sẽ có cảm tưởng thế nào.

Là đó nhân mã đều là trai tráng huyết khí phương cương, tuy rằng đối kết quả này có chút ko hài lòng, nhưng cũng sẽ ko giống lũ đàn bà chanh chua ầm ĩ, đều lục tục ly khai. Từ sau khi Tô Tử Duyệt lựa chọn vậy câm điếc nhân mã, hắn vẫn luôn chăm chú nhìn Tô Tử Duyệt, thật giống như muốn xuyên qua da thịt của nàng nhìn đến xương cốt. Tô Tử Duyệt bị hắn nhìn vậy có chút ko được tự nhiên, liền nói- Đi thôi, đứng đây ngây ra làm gì?

Vậy nhân mã lúc này mới phản ứng lại, hắn đem Tô Tử Duyệt từ dưới bế lên, rồi mới xoay người định rời khỏi. Lúc này Tô Tử Duyệt có chút vô liêm sỉ nói- Ta ko muốn ôm, ta muốn cưỡi ngựa- Nói xong, nàng chỉ lưng ngựa nhân mã.

Nhân mã nhìn kiều nhỏ Tô Tử Duyệt, sau lại nhìn phía sau mình, rồi có chút ko biết làm sao quỳ gối xuống, để cho nàng leo lên. Tô Tử Duyệt chưa từng cưỡi ngựa, tuy rằng trước kia nàng vẫn luôn muốn giục ngựa chạy như điên, nhưng vẫn chưa tìm thấy cơ hội. Nay thật vất vả cho nàng đụng phải, đương nhiên sẽ ko bỏ qua.

Tô Tử Duyệt đem túi của mình đưa cho nhân mã cầm, rồi chính mình mới tắc lấy 1 loại tư thế cực kỳ khó coi bò lên lưng của hắn. Tô Tử Duyệt sau khi ngồi ổn đôi tay ôm lấy thắt lưng nhân mã, nói- Ngươi đi chậm 1 chút, ta là lần đầu tiên…

Tô Tử Duyệt vốn ko có mặc quần lót, nàng mềm mại hạ thể cứ như vậy cọ xát sau lưng nhân mã. Nhân mã dù gì cũng là cái giống đực, cũng có bản năng giống đực, hắn tự nhiên biết nơi đó chỉ dùng để làm gì. Nghĩ đến đó, hắn ko khỏi cổ họng căng thẳng, khố hạ vậy cự vật cũng dần dần cường lên. Nàng khi nãy còn nhìn chăm chú nơi đó của mình, xem ra, nàng lựa chọn chính mình là vì đối sinh thực khí của mình vừa lòng sao? Vậy chính mình 1 hồi nhất định phải hảo hảo biểu hiện mới được.

Tô Tử Duyệt song chưởng sau khi hoàn ở nhân mã, hắn ko khỏi cả người cứng đờ, cơ cả người đều căng cứng, hắn chỉ cảm thấy khố hạ của mình vậy vật trướng càng phát ra khó chịu. Hắn đứng dậy, liền cảm thấy Tô Tử Duyệt càng ôm lấy chính mình gắt gao hơn, chỉ nghe giọng nàng the thé nói- A! Ngươi, ngươi sao lại cao như thế? Ngươi cần phải chậm 1 chút a, trăm ngàn lần đừng đem ta đánh rơi.

Nhân mã gật gật đầu, tuy rằng đáp ứng Tô Tử Duyệt, nhưng nửa người sau bị sử dụng khiến hắn có chút lo lắng. Hắn ko có chạy nhanh, chỉ là hoạt động chân đi đều từng bước. Cái này chỉ khổ ở trên lưng ngựa Tô Tử Duyệt, nàng gắt gao ôm thắt lưng nhân mã, chỉ cảm thấy đầu óc của mình đều nhanh bị xoay mònh. Nàng nhịn ko được buông tha cho việc cưỡi ngựa, nói- Ta ko muốn cưỡi nữa, ngươi ôm ta đi, cứ tiếp tục như vậy ta sẽ chết mất.

Nhân mã quay đầu nhìn khổ mặt Tô Tử Duyệt, rồi mới đưa tay đến sau lưng trấn an sờ eo nhỏ của Tô Tử Duyệt, nhưng cũng ko thể đem Tô Tử Duyệt kéo xuống dưới. Tô Tử Duyệt lúc này cả người đều ghé vào trên lưng của mình, gắt gao ôm chính mình. Nàng mềm bộ ngực gắt gao thiếp chính mình, mà nàng thở ra hương khí cũng đều phun ở trên lưng chính mình. Hắn thậm chí có thể cảm giác được Tô Tử Duyệt dưới thân vậy tiểu huyệt đã muốn bị lưng ngựa của mình ma sát ra mật nước, nhuận ẩm ướt nguyên mảnh địa phương. Nếu chính mình chỉ là ôm nàng, làm sao có loại hưởng thụ này?

Tuy rằng nhân mã ko có phóng Tô Tử Duyệt xuống dưới, nhưng cũng thả chậm cước bộ. Lúc này cách nơi hắn ở đã ko còn xa, hắn ko đi đều nữa, mà là chậm rãi đi. Tô Tử Duyệt thế này mới dần dần hoãn thần lại, nàng dùng sức chủy phần lưng rắn chắc của nhân mã 1 chút, oán giận nói- Thật là, rõ ràng có thể chậm rãi đi, vừa rồi vì cái gì đi nhanh như vậy?- Đương nhiên ko hội có người trả lời vấn đề của nàng, thế là nàng lại tiếp tục nói- Kỳ thật ta rất ngạc nhiên, ngài năm nay mấy tuổi a, đại thúc?

Nhân mã bị Tô Tử Duyệt xưng hô biến thành mặt ửng hồng lên, có chút xấu hổ quay đầu nhìn nàng 1 cái, ko biết có phải nàng là đang hối hận việc lựa chọn chính mình ko. Chỉ thấy Tô Tử Duyệt hướng hắn nhếch miệng cười, nói- Đại thúc, hôm nay liền để cho ta tới chấm dứt kiếp sống xử nam của ngươi đi.

3 thoughts on “MA ĐÔ – CHƯƠNG 104

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s