MA ĐÔ – CHƯƠNG 141

CHƯƠNG 141 – CÃI NHAU

Tô Tử Duyệt khóc mệt liền tựa vào 1 góc thạch trên giường ngủ tạm, tỉnh lại thời điểm nhân ngư cục cưng đã bơi mất. Tô Tử Duyệt tro lòng từng chút 1 trầm lại, sau khi nàng cố gắng thuyết phục chính mình tất cả đã được định sẵn. Chờ đợi đối với nàng mà nói quả thực là 1 loại tra tấn, cũng may nhân ngư cục cưng rất nhanh liền trở về, còn mang theo loại bèo mà Tô Tử Duyệt rất thích ăn.

Tô Tử Duyệt nhận bèo nhịn ko được lại nhớ tới nhân ngư, lúc này, nhân ngư cục cưng từ phía sau xòe ra mấy con ốc biển xinh xắn đưa cho Tô Tử Duyệt. Tô Tử Duyệt hơi sửng sốt, rồi mới hỏi- Đây là…cho ta?- Nhân ngư cục cưng gật gật đầu, Tô Tử Duyệt nghe vậy liền đem tiểu nhân ngư ôm nhập tro lòng, thở dài- Cục cưng của ta thật sự đã trưởng thành…- Tô Tử Duyệt vừa nói, vừa khóc thút thít, 1 hồi lâu sau mới đối tiểu nhân ngư trịnh trọng nói- Sau này ngươi sẽ càng thêm lớn lên, mama muốn ngươi đáp ứng ta 1 chuyện, sau này vô luận phát sinh cái gì ngươi cũng ko thể có chuyện, cho dù sau này ngươi có gặp được nữ nhân ngươi thích, cũng nhất định phải sống sót, biết chưa?- Tiểu nhân ngư nhìn Tô Tử Duyệt, cái hiểu cái ko chỉ biết gật gật đầu. Tô Tử Duyệt thế này mới buông tha nó rồi cho phép nó đi chơi.

Đêm đó nàng ôm nhân ngư cục cưng cùng nhau ngủ. Cục cưng tiến nhập tro ngực nàng, ko an phận củng đến củng đi, chằng chọc rất lâu mới ngủ. Vào lúc ban đêm, Tô Tử Duyệt mộng nhân ngư. Nội dung giấc mộng nàng tỉnh lại cũng chỉ thầm lặng ghi nhớ, nàng ngồi ở trên giường nhìn nhân ngư cục cưng ở tro phòng bơi vui vẻ. Nàng ko biết phụ thân qua đời đối với ma quỷ mà nói là loại cảm giác thế nào, nhưng là 1 nhân loại, Tô Tử Duyệt sẽ rất thống khổ. Nếu cho nàng lựa chọn, nàng sẽ ko tiếp tục ở lại địa phương tràn ngập thấy cảnh thương tình này, nàng thà rằng chuyển đến nơi khác, quên đi hết thảy. Nàng vốn muốn khuyên nhân ngư cục cưng tìm 1 cái huyệt động khác ở, nhưng nhìn nó thích nơi này như vậy, thật sự ko thể mở nổi miệng. Có lẽ đây là 1 loại phương thức nó nhớ phụ thân.

Gần sáng ngày thứ 2, Tô Tử Duyệt sau khi ngàn dặn vạn dặn, thế này mới mang rất nhiều lo lắng ly khai nhân ngư cục cưng trở về bờ, trên đó còn có N sự tình cấp nàng xử lý. Nàng mới vừa đi đến bên bờ, liền thấy Mẫn Mặc mặt ko chút thay đổi đứng ở nơi đó, nhìn đại hải, ko biết suy nghĩ chuyện gì. Tô Tử Duyệt thử gọi hắn- Mẫn Mặc?

Mẫn Mặc nghe tiếng nhìn phía Tô Tử Duyệt, nhưng lại ko nói gì. Tô Tử Duyệt đành phải tự tiếp lời- Ngươi sao lại ở đây? Ngươi vào thời điểm nào đến?- Tô Tử Duyệt nhìn bầu trời tối đen như trước, nhíu mày nói- Ngươi sẽ ko…- Tại đây đợi cả đêm đi? Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng nàng ko dám hỏi thẳng.

Mẫn Mặc lúc này mới mở miệng nói- Ngươi thật sự ko hề tin ta sao?

Tô Tử Duyệt thân mình cứng đờ, sau 1 lúc lâu mới nói- Ta ko có…- Nàng nói chuyện thời điểm ko 1 chút lo lắng, cuối cùng liền chính mình cũng cảm thấy rất giả. Mẫn Mặc cũng ko phải tên ngốc, chính mình đem bọn nhỏ từng đứa ở bên người hắn tiễn bước, hắn làm sao có thể ko nghi ngờ- Ta, ta thật sự ko phải…

Mẫn Mặc nghe vậy bỗng nhiên lãnh cười lên tiếng nói- Liền tín nhiệm cơ bản nhất cũng ko, ngươi còn ở lại bên ta để làm gì nữa? Ngươi muốn đưa bọn nó đi liền tự mình đưa đi hết?- Nói tới đây, hắn ngửa mặt lên trời cười, nói- Ngươi như thế phòng ta rốt cuộc là vì cái gì? Ngươi nói thử ta có thể làm gì tụi nhỏ hả?

_ Mẫn Mặc… ngươi hãy nghe ta nói- Tô Tử Duyệt bước nhanh tiến lên, lại bị Mẫn Mặc kháp ở vuốt cằm, tay hắn rất dùng sức, kháp nàng sinh đau, nước mắt liền đảo quanh tro hốc mắt.

Chỉ nghe Mẫn Mặc từng chữ 1 nói- Nói? Ta xém đã quên ngươi còn có 1 cái miệng rất giỏi trả lời.

_ Đau… ngươi trước buông ta ra được ko?- Tô Tử Duyệt từ chối 1 hồi, Mẫn Mặc mới kiềm chế buông tay hắn xuống. Tô Tử Duyệt nhu vuốt cằm bị hắn kháp đỏ bừng thở hộc hộc nói- Kỳ thật… ta là có chút phòng ngươi, nhưng chỉ có 1 điểm, sợ ngươi phát cáu thời điểm tổn thương đến bọn nhỏ. Bọn nó còn nhỏ lắm, ta ko thể để bất cứ khả năng nguy hiểm nào tồn tại chung quanh bọn nó. Nhưng những chuyện ko phải với ngươi ta thực sự ko có làm, ngươi tin tưởng ta- Tình thế cấp bách Tô Tử Duyệt đành phải thật tâm nói ra.

_ Khả năng nguy hiểm? Ngươi là chỉ ta sao?- Sau khi nói xong đó Mẫn Mặc bình tĩnh nhìn Tô Tử Duyệt, rồi cái gì cũng ko nói xoay người liền ly khai.

Tô Tử Duyệt vội vàng bắt lấy cánh tay của hắn, giải thích- Ta ko biết chính ngươi có cảm giác thấy hay ko, nhưng từ ngày ngươi hấp thụ cái tử sắc quang cầu kia liền trở nên có chút ko còn như cũ. Ta ko biết rõ đó là vật gì, nhưng ngươi dạo này rất lạ.

_ Trách ta?- Hắn tự giễu cười, rồi mới nói- Ngươi nói ta bị cái gì chứ, ngươi nói ko cho ta học ma chú trên thạch bích, ngươi thấy ta có học tiếp ko? Ngươi nói đừng động tới báo đen cùng hồ ly, ta đúng là có tâm trừ bỏ bọn hắn, bọn hắn hiện tại ko phải vẫn còn sống sờ sờ đó sao? Ngươi lén đi đưa thuốc cho hồ ly, ta đã nói cái gì chưa? Vậy mấy đứa nhỏ ở chỗ ta mấy ngày qua ta có đối bọn nó nói 1 câu nặng lời nào hay ko? Nay ko nói 1 tiếng liền đem bọn nó giấu đi, liền luôn dưỡng ở bên người ta tiểu nhân ngư ngươi cũng tiễn biệt. Ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Chẳng lẽ ngươi còn muốn ta đem tâm móc ra cho ngươi xem sao?- Mẫn Mặc nói những lời này thời điểm tựa hồ rất tức giận, tro ánh mắt lại mơ hồ lộ ra âm u tử sắc.

_ Ta… nhân ngư cục cưng nó cũng đã lớn, suốt ngày chỉ ở tro 1 cái hồ nhỏ, ko hề có bằng hữu, ta thấy nó cô đơn …- Tô Tử Duyệt thì thào nói, đến cuối cùng cơ hồ cũng ko nghe rõ lời nữa.

_ Cô đơn? Lúc trước ngươi đưa nó tới thời điểm ko có cô đơn sao?- Mẫn Mặc nhìn Tô Tử Duyệt đến tro mắt cơ hồ phun ra hỏa, hắn hung hăng nói- Ngươi như vậy làm sao xứng làm thê tử của ta, cút- Vậy cuối cùng 1 từ cút Tử Mẫn mặc cơ hồ là cắn răng hét ra.

Tô Tử Duyệt nghe vậy tro đầu “Ông” 1 tiếng, nàng thẫn thờ cước bộ ko xong, tro ánh mắt chứa đầy nước mắt, run run nói- Ngươi, ngươi… cho dù là ta ko đúng, ngươi cũng ko thể nói như thế, lời nói như thế là đả thương người khác a.

_ Sao vậy ko nói ngươi hành động làm tổn thương người khác- Mẫn Mặc nói tới đây liền ly khai.

Tô Tử Duyệt nhấc chân muốn đi theo hắn, nhưng nghĩ đến hắn câu ko xứng làm thê tử của hắn bước chân của nàng liền ngừng lại. Tô Tử Duyệt ngồi xổm xuống ôm đầu gối của mình, lớn tiếng khóc ra. Nàng thủy chung ko hiểu nổi chính mình có làm gì sai, cho dù đem bọn nhỏ tiễn đi có khả năng làm cho Mẫn Mặc thương tâm, nhưng là 1 mẫu thân, nàng ko thể mạo hiểm như vậy.

Tô Tử Duyệt ngồi xổm tại chỗ khóc rất lâu, thẳng đến 2 cái đùi chuột rút đứng ko nổi, té ngã ở 1 bên lăng lăng nhìn thiên. Qua rất lâu mới đần độn đứng dậy, chỗ Mẫn Mặc khẳng định là ko thể về, chỉ có thể hướng chỗ Tố Điệp đi về thôi.

One thought on “MA ĐÔ – CHƯƠNG 141

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s