MA ĐÔ – CHƯƠNG 143

CHƯƠNG 143 – TÌM ĐƯỢC CỔNG RA!

_ Đầu heo, ta ở thời điểm nào nói muốn đi?- Tô Tử Duyệt cười điểm trán Bạch Khổng Tước, rồi mới nói- Ta còn chưa sinh đứa nhỏ cho ngươi, sao có khả năng bỏ đi? Còn ko mau làm việc đoàng hoàng, thời gian ko còn nhiều đâu.

Bạch Khổng Tước cúi đầu ở trên trán Tô Tử Duyệt hạ xuống hôn thế này mới vừa lòng buông ra nàng, hắn dùng lực ở mông Tô Tử Duyệt vỗ mạnh 1 cái, cười nói- Đừng nói ta, ngươi cũng phải nhanh lên.

Tô Tử Duyệt giận dữ trừng hắn 1 cái, nói- Là do ngươi ko chịu phấn đấu. (Đây đoạn ảnh nói chị ko phấn đấu sinh con- Milk)

2 người cứ như vậy vừa trêu đùa vừa bắt đầu tìm kiếm, nói thực đây cũng ko phải việc dễ dàng gì. Đầu tiên là phạm vi rất rộng, cần hao phí rất nhiều thời gian cùng thể lực. Bọn họ lại đối cái cổng ra kia hiểu biết vốn ko nhiều lắm, căn bản ko biết nó sẽ là loại hình thái gì xuất hiện ở đây. Nó có thể là 1 cửa động tối như mực, cũng có thể là hồ nước, hoặc là hốc cây, địa động gì đó. Tới lúc mặt trời xuống núi thời điểm, bọn họ liền khẩn trương. Tô Tử Duyệt cau mày, nhưng cũng thúc thủ vô sách.

Tô Tử Duyệt cùng Bạch Khổng Tước liên tục hơn 20 ngày đều kiên trì ko ngừng tìm kiếm, 1 chút tiến triển cũng ko có. Tô Tử Duyệt ko phải ko nghĩ tới kêu thêm 3 người cùng nhau tìm, chỉ là sợ hãi động tĩnh quá lớn khiến cho Mẫn Mặc chú ý. Nhưng 3 tên đó cũng chú ý đến nàng dạo này lén lút, bất quá bọn hắn cũng thức thời ko hỏi gì cả. Đối với bọn hắn mà nói, so với việc Tô Tử Duyệt vẫn tiêu trầm đi xuống, ko bằng mặc kệ nàng tìm điểm việc làm, huống hồ có Bạch Khổng Tước chăm sóc nàng, cũng ko cần lo lắng xảy ra việc gì.

Tô Tử Duyệt tìm kiếm suốt 50 ngày, thực chất cũng có chút tiến triển. Bọn họ đi đến cuối đường, liền thấy 1 ngọn núi to lớn ngăn cản. Có kinh nghiệm ở sơn động khắc ma chú lúc trước, Tô Tử Duyệt lúc này dựa thạch bích tinh tế sờ soạng, lúc cánh tay của nàng xuyên qua thạch bích vậy tro nháy mắt, Tô Tử Duyệt nước mắt rơi đầy mặt. Chính là nơi này, chỉ cần vượt qua nơi này nàng có thể về nhà .

Ko đợi Tô Tử Duyệt phản ứng, nàng đã bị Bạch Khổng Tước chặn ngang ôm lấy. Vuốt cằm của hắn để ở đỉnh đầu nàng, thấp giọng nói- Đừng đi, vị trí này ta sẽ nhớ kỹ, nếu sau này ngươi nghĩ đến ta có thể mang ngươi đến lần nữa – Nói xong liền ôm nàng phi trở về.

Sau đó, Tô Tử Duyệt lại khôi phục đến trạng thái ko có việc gì trước kia. Chỉ là biết sau khi về nhà, lòng của nàng trở nên bất đồng, trên mặt tươi cười liền càng ít. Tuy rằng nói đáp ứng qua Bạch Khổng Tước sẽ ko đi, nhưng là tâm tình muốn trở về đi theo từng ngày chuyển dời chỉ tăng ko giảm, nhưng nàng 1 lần cũng ko có đề cập qua với Bạch Khổng Tước mang mình trở lại nơi đó. Hết thảy những điều này hắn lại xem rõ, hắn cũng trở nên ngày càng phiền chán, liền ở thời điểm đánh bài lá cây mà hắn thích nhất cũng có vẻ ko yên lòng.

Mà 3 người còn lại dạo này mấy ngày nay cũng đều thật cẩn thận, bọn hắn biết Tô Tử Duyệt cùng Mẫn Mặc tro lúc đó có khúc mắc, nhưng đành bất lực. Nguyên bản mấy người bọn họ liền tính như vậy tiếp tục yên lặng, nói bọn hắn là xuất phát từ tư tâm cũng tốt, nói là vì Tô Tử Duyệt cũng thế, tóm lại bọn hắn là muốn đem chuyện này hết thảy giao cho thời gian đi hòa tan. Nhưng lại ko như mong muốn, ngay tại Tô Tử Duyệt sau khi phát hiện cổng ra, ở bên kia Mẫn Mặc liền truyền ra tin tức muốn xử tử tiểu hồ ly, hắn rất cao điệu tuyên bố muốn xử tử nghiệt dư bộ tộc hỏa hồ.

Tin tức linh thông tới Đầu sói liền đem chuyện này nói với Tô Tử Duyệt, Tô Tử Duyệt sau khi nghe xong ngồi yên rất lâu, mới đứng dậy đối 4 người nói- Ta phải trở về, việc này… sớm hay muộn đều phải giải quyết. Đừng lo lắng cho ta, ta rất mau sẽ trở lại.

Ko thể trốn mãi, lúc nghe đến Tô Tử Duyệt nói ra, 4 người đều có 1 loại cảm giác nhẹ nhàng thở ra, có lẽ sớm nên khuyên nàng đi gặp Mẫn Mặc. Mẫn Mặc vì cái gì lại ở lúc này cao điệu tuyên bố xử tử tiểu hồ ly như thế, đại gia tro lòng đều biết rõ ràng, là tìm cái cớ khiến cho Tô Tử Duyệt đi gặp hắn mà thôi. Vài người lén bàn với nhau việc này, đều cảm thấy Mẫn Mặc chung quy chịu nhường bước, tiểu hồ ly bất quá là 1 cái bậc thang hắn cấp cho Tô Tử Duyệt.

Tố Điệp kéo tay Tô Tử Duyệt ngàn dò vạn dặn nói- Ta ko phản đối ngươi đi tìm Mẫn Mặc, cũng ko phản đối ngươi đi cứu con hồ ly kia. Chỉ là xin ngươi đừng cố chấp quá được ko, Ma vương đại nhân ko phải loại dễ đối phó. Ngươi tốt nhất là nên khuyên hắn, nếu thật sự… có thể trăm ngàn đừng quá xúc động.

Đầu sói tắc nói- Ngươi thật sự nếu muốn cường đến cùng, hay là để gia đưa ngươi đi, xem ngươi tay chân còi cọc như vậy, gia thế nào yên tâm để ngươi đi 1 mình đây?

Bạch Khổng Tước nhăn mi nhìn Tô Tử Duyệt thật lâu, mới nói- Ngươi… đừng xằng bậy.

Thường Hoan tuy rằng ko thể nói chuyện, nhìn về phía Tô Tử Duyệt tro ánh mắt nhưng cũng là bao hàm tình ý thân thiết. Nhìn xem ra là hắn muốn cùng Tô Tử Duyệt cùng đi, Thường Hoan dù sao lớn tuổi hơn bọn hắn rất nhiều, làm việc càng thêm trầm ổn, hắn sợ Tô Tử Duyệt lại đắc tội Mẫn Mặc. Nói đến Mẫn Mặc dù sao cũng là vương, muốn cùng hắn can thiệp, cũng ko phải việc dễ dàng gì.

Tô Tử Duyệt nhìn bọn hắn cười nhẹ, rồi mới nói- Ta là đi cứu tiểu hồ ly, nhưng ta lại ko phải tiểu hài tử, sao có khả năng cùng Mẫn Mặc cứng đối cứng, các ngươi lại nghĩ nhiều quá rồi. Đợi tin tốt của ta- Chung quy đến cuối cùng cũng phải ngả bài, nàng dùng sức nắm tay lại cấp chính mình bơm hơi, rồi mới 1 người hướng Mẫn Mặc bên kia đi. Sự tình phát triển đến bước này, đi tiếp lại làm cho nàng có loại cảm giác nhẹ nhàng thở ra, chung quy ko cần phải miên man suy nghĩ nữa.

Tô Tử Duyệt đi vào chỗ ở Mẫn Mặc, vị nội vụ tiền nhiệm kia đã đứng sẵn ở đó, nhìn thấy Tô Tử Duyệt đến, vội vàng đem nàng dẫn đi vào tro. Tô Tử Duyệt đi theo phía sau hắn, thấy hắn ko mang mình đi tới nơi ở của Mẫn Mặc, mà là trực tiếp đi đến hang đá nơi chứa rất nhiều nữ nhân, nàng ko khỏi nhăn mặt nhướng mày, Mẫn Mặc đây là có ý gì?

Đem Tô Tử Duyệt đưa đến, nội vụ liền ly khai. Tô Tử Duyệt nhìn quanh 4 phía, lại có rất nhiều gương mặt mới, nàng nhịn ko được thở dài, vì là đó nữ nhân mất đi sinh mệnh cảm thấy tiếc hận. Thì nhìn thấy Mẫn Mặc, giờ phút này chắc cũng đang ở bên cạnh 1 nữ nhân khác, 1 tay nắm gậy thịt thô to của mình, đang tăng tốc đẩy. Tô Tử Duyệt cũng ko ngoài ý muốn, này cũng là công tác chi nhất của hắn, đưa tinh dịch của hắn phân cho là đó nữ tử thân thể yếu ớt. Tô Tử Duyệt ở thời điểm mới tới hắn cũng đã làm như thế, đều là bắn ở trên tay rồi mới uy cho các nàng. Tô Tử Duyệt nội tâm tuy rằng ko được tự nhiên, nhưng đều là nhân loại, nàng cũng ko đành lòng nhìn đồng loại của mình từng chút 1 suy yếu tàn tạ, cho nên cũng liền mặc kệ hắn.

Lúc này, Mẫn Mặc nhìn thấy Tô Tử Duyệt, đôi mắt gắt gao chăm chú nhìn nàng tro giây lát, đột nhiên nhẹ nhàng cười, đồng thời lấy tay nắm vuốt cằm nữ nhân bên cạnh hắn, rồi mới 1 cái động thân đem gậy thịt của mình đưa vào tro miệng nữ nhân đó. Nữ nhân đó làm sao chấp nhận bị hắn đối đãi như vậy, giãy dụa muốn tránh né hắn. Ko biết làm sao đầu bị hắn dùng lực đỡ lấy, ko thể nhúc nhích, chỉ có thể nhìn căn gậy thịt ở tro miệng mình tùy ý va chạm.

Mẫn Mặc lại nhìn về phía Tô Tử Duyệt thời điểm, tro ánh mắt đã muốn dẫn theo chút ý tứ khiêu khích. Tô Tử Duyệt thấy Mẫn Mặc làm như vậy, tuy rằng biết rõ hắn là cố ý làm như thế, nhưng nhìn đến gậy thịt tiến vào tro miệng nữ nhân đó thời điểm nàng vẫn là khí cả người run lên. Tô Tử Duyệt căm tức Mẫn Mặc, sau 1 lúc lâu mới tìm hồi thanh âm của mình, nói- Ngươi mau lấy ra.

3 thoughts on “MA ĐÔ – CHƯƠNG 143

    • Cám ơn nàng, ta hồi âm thật sự trễ, ta xin lỗi vì đã rất lâu rồi ko dịch truyện do cuộc sống cá nhân thật sự bận, ta mong nàng có những ngày cuối cùng của năm đạt được tất cả mọi hạnh phúc trong gia đình và sự nghiệp – học hành!!!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s