Category: MA ĐÔ

MA ĐÔ – CHƯƠNG 151

CHƯƠNG 151 – HOÀN!!!

_ Pháp lực phụ thân ngươi? Loại vật này còn có thể truyền thừa sao?- Tô Tử Duyệt kinh ngạc nói- Ngươi làm sao biết được?

_ Còn nhớ rõ là đó chữ trên vách tường ko? Ngươi ko hiểu ngôn ngữ nơi này cho nên nhìn ko ra, đoạn văn tự cuối cùng thời điểm đó có viết tên người viết, bởi vậy kiểu chữ mới ko giống nhau- Mẫn Mặc nói tới đây, nhìn Tô Tử Duyệt 1 chút, mới chậm rãi nói- Viết đoạn văn tự đó, chỉ có thể là cha ta.

_ Ông nói cái gì?- Tô Tử Duyệt hỏi.

Mẫn Mặc rũ mắt xuống, sau 1 lúc lâu mới nói- Đại khái nói là sau khi ông học vậy thần bí ma chú tuy rằng trở nên ngày càng lớn mạnh, nhưng lại ngày càng ko thể khống chế ưu tư của mình, làm ra rất nhiều sự tình ko đúng. Cuối cùng trước khi sự tình trở nên tệ hơn đem sức mạnh của mình chia ra gửi ở tro sơn động kia. Ta hấp thu sức mạnh của ông, có lẽ là bởi vì ko có tiếp xúc trực tiếp với ma chú kia, cho nên phản ứng của ta cũng ko quá nghiêm trọng. Mặc dù là tính khí có chút khó có thể khống chế, nhưng sẽ ko làm ra chuyện quá hoang đường. Cha ta ông còn nói… ông rất yêu ta cùng mẫu thân.

_ Mẫn Mặc…- Tô Tử Duyệt nhẹ nhàng mà kêu 1 tiếng, rồi tiến đến gần hắn giang rộng ra 2 tay. Mẫn Mặc đi tới ngồi xổm trước mặt nàng, làm cho nàng ôm chính mình, nhẹ nhàng mà dịu dàng vuốt ve tóc của mình. Mà Mẫn Mặc đem mặt dán tại bụng hơi nhô ra của Tô Tử Duyệt, im lặng dựa vào. Tô Tử Duyệt ko muốn hắn bởi vì trãi qua sự tình này mà thêm khổ sở, liền chuyển đề tài hỏi- Ngươi nói xem cục cưng bộ dạng hội giống ai hơn?- Bởi vì ko có máy siêu âm, Tô Tử Duyệt cũng chỉ có thể đoán 1 chút diện mạo.

_ Đương nhiên giống ta, đứa nhỏ Ma đô bộ dạng đều tựa ba nó- Mẫn Mặc nháy mắt đánh vỡ ảo tưởng Tô Tử Duyệt.

Nguyên bản hảo ko khí bởi vì 1 câu này của Mẫn Mặc mà biến mất hầu như ko còn, “Hội chứng sản phụ” của Tô Tử Duyệt phút chốc liền tăng vọt, sắc mặt nàng âm trầm, châm chọc nói- Tựa mèo cụt đuôi như ngươi sao?

_ Ngươi… ngươi nói ra còn ko thấy xấu hổ, thật vất vả cho ngươi gặp được chân thân, còn nhận thức ko ra đó là con gì, thật sự là vô dụng- Nói tới đây, hắn lại thở dài nói- Cha ta cũng thật là, có thời gian viết là đó còn ko bằng viết ta rốt cuộc là con gì còn hữu dụng hơn.

_ Mẫn Mặc, nói chuyện đàng hoàng, ngươi hẳn nên bắt đầu ghi chép 1 ít sự tình ở Ma đô, biết bao nhiêu liền viết bấy nhiêu. Như vậy hậu thế cỏn có cái khảo cứu, bằng ko rất đáng tiếc. Hơn nữa, nếu ta là ngươi, ta sẽ thỉnh cái lão sư dạy là đó văn tự cho bọn nhỏ của các ngươi. Đây là 1 loại văn hóa, ko nên vứt bỏ- Tô Tử Duyệt nâng mặt Mẫn Mặc lên nhìn vào mắt của hắn nghiêm túc nói.

_ Hảo- Mẫn Mặc gật gật đầu, dễ dàng liền đáp ứng hạ chuyện này.

Tô Tử Duyệt sờ bụng tròn trịa của mình hỏi Mẫn Mặc- Ngươi xem, ngươi có việc gì cũng luôn giấu giếm ta, hơn nữa đối với ta 1 chút cũng ko tốt, ta thấy lúc đứa nhỏ ra đời xong ta xác định chắc chắn là khóc ko nổi.

Mẫn Mặc thoải mái cười nói- Nếu ta chết, Ma đô liền là của ngươi cùng đứa nhỏ. Ngươi yên tâm, phàm là có ma tộc dị tâm, ta đều đã xử lý sạch, thẳng đến trước khi đứa nhỏ này có năng lực tự bảo vệ mình tuyệt đối ko có chuyện gì xảy ra. Ta nói rồi, ta sẽ đem việc này thu thập thỏa đáng sẽ đem Ma đô giao cho ngươi, ko cần lo lắng. Đến lúc đó bộ tộc báo đen, ta nghĩ còn có Đầu sói, hắn 8-9/10 cũng sẽ kế thừa chức vị thủ lĩnh của phụ thân hắn, ngươi có 2 cái cường đại ma tộc này, sẽ ko gặp chuyện ko may.

_ Ngươi thật mất hứng- Tô Tử Duyệt mất hứng đánh gãy Mẫn Mặc, nàng vốn cũng chỉ định nói giỡn tùy tiện mà thôi, muốn nghe hắn lừa chính mình vài câu, ko ngờ rằng Mẫn Mặc lại ở tro này tựa công đạo di ngôn nói nhiều như thế.

Mẫn Mặc đem Tô Tử Duyệt từ trên ghế ôm lên, hướng phòng mình đi vào, vừa đi vừa nói- Sao vậy, đau lòng? Ta biết ngay là ngươi luyến tiếc ko nỡ mà. Ngươi cho tới bây giờ chính là người hay mềm lòng, bằng ko sau lưng cũng sẽ ko có nhiều nam nhân như vậy- Tô Tử Duyệt dùng sức chọt mạnh vào ngực Mẫn Mặc 1 quyền, ko tiếp lời của hắn, xem như cam chịu.

Đi theo ngày chuyển dời, càng tới gần ngày sinh nở Tô Tử Duyệt tâm tình càng phát ra bừa bãi, sự kiện nàng thường xuyên làm nhất chính là 1 tay vuốt ve bụng tròn trịa, 1 tay chỉ Mẫn Mặc làm ấm trà trạng, khiển trách- Để coi ngươi còn có thể kiêu ngạo tới khi nào, 1 ngày nào đó ngươi sẽ khóc, đến lúc đó ta sẽ giúp nhi tử ngươi dưỡng 1 đám tiểu bạch kiểm.

Mẫn Mặc lúc này cũng chỉ có thể ko biết làm sao lắc đầu nói- Ta còn đang thắc mắc, tiểu bạch kiểm ngươi còn thiếu dưỡng sao? Những lời đồn về ta bên ngoài ngươi nhất rõ ràng nhỉ? Ân… mấy lời đồn đó đừng nói là ngươi truyền ra đi?

5 năm sau.

1 cái tóc đen mắt to tiểu nam hài dựa vào sau thạch bích lén lút đánh giá 4 phía, thấy bốn bề vắng lặng, tiểu gia hỏa liền nhanh chân hướng ra phía ngoài chạy tới. Còn chưa kịp chạy ra vài bước đã bị 1 cánh tay lớn chụp lấy cổ áo xách lên, vậy tiểu nam hài nhất thời trở nên ủ rũ, cái miệng nhỏ nhắn bẻ thật cao. Chỉ nghe đỉnh đầu người nọ hỏi:- Sao lại muốn trốn?

_ Lão ba, con thật ko muốn lớn lện làm Ma vương âu, ngươi cho con đi chơi hội đi- Vậy tiểu nam hài ôm lấy đùi thon dài của nam nhân cao gầy kia cầu xin nói.

_ Ko làm Ma vương ngươi còn có thể làm gì?- Vậy nam nhân tức giận răn dạy- Làm Ma vương vốn là trách nhiệm của ngươi! Thật sự là tức chết ta, sao lại sinh ra thứ nhi tử ko biết nghe lời như ngươi chứ.

_ Người mới ko biết nghe lời á, lão mẹ ko phải thường nói thượng bất chính hạ tắc loạn sao, bà nói ta đều là giống ngươi mới như vậy- Vậy tiểu nam hài tức giận nói.

_ Bậy bạ! Ta trước đây nào có giống ngươi bướng bỉnh như thế? Ta so với ngươi từ nhỏ đã có thể đem việc tro ngoài Ma đô quan tâm đâu vào đấy, nhìn lại ngươi bây giờ đi, trừ bỏ chơi ngươi còn có thể làm gì? Mẹ ngươi chỉ biết nói bừa, đừng nghe nàng- Nam nhân ý đồ đem tiểu hài tử theo trên đùi búng ra, nhưng tiểu hài tử này giống như là dính ở hắn trên đùi, lôi thế nào cũng ko kéo xuống được.

Vậy tiểu nam hài đột nhiên hét lớn- Mẹ, mẹ! Lão ba dám nói người nói bậy.

Vậy cao đại nam nhân nhất thời thân hình cứng đờ, liền vội quay đầu về phía sau, chỉ thấy ngoài trừ ko khí thì cái gì cũng ko có. Chính là vào một cái ngây người công phu, vậy tiểu nam hài đã nhanh như chớp chạy thoát ra ngoài. Vậy nam nhân nghiến răng nghiến lợi nói- Thật sự là dạy hư ngươi- Sau khi nói xong, liền nhận mệnh trở về. Nếu công tác lay chuyển ko được nhi tử, liền chỉ có thể đi trấn an là đó nữ nhân chỉ biết khóc sướt mướt cộng thêm chút tâm thần.

Mà lúc này, tro Ma đô đối với Ma vương lời đồn đãi sớm đã ko còn là sợ vợ, mà là nói Ma hậu vừa nhậm chức của Ma đô là 1 vị đầy bản lĩnh. Ma hậu ko chỉ cam tâm tình nguyện giúp hắn sinh ra tiểu ma vương, còn chăm sóc hắn cùng nhau quản lý Ma đô. Ma hậu là người thân thiết, cho nữ nhân tro Ma đô rất nhiều dày rộng phúc lợi, khiến càng ngày càng nhiều người nguyện ý chấp nhận là đó ma quỷ. Mà Ma vương cũng bắt đầu sáng tác Ma đô biên niên kí sử, ghi chép 1 vài sự kiện trọng yếu tro Ma đô, còn phát triển mở rộng văn tự lớn nhất của Ma đô. Mà chuyện cuộc sống gia đình Ma vương có phần hỗn loạn, đã ko còn là đề tài mấy đại gia quan tâm.

———-oOo———-

MA ĐÔ – CHƯƠNG 150

CHƯƠNG 150 – THÀNH LẬP HẬU CUNG!

Tô Tử Duyệt thấy Mẫn Mặc chậm chạp ko có trả lời, liền thúc giục- Có thể ko hả?

_ Ta… cần suy nghĩ, lần này tạm cho qua, dù sao sau này có khi lại có cơ hội, ngoan- Mẫn Mặc vội nói. Rồi mới thấy nàng tựa hồ cũng hồi phục lại, liền xách súng tái chiến. Bất quá từ rày về sau Mẫn Mặc cứ nghĩ đến chuyện cúc hoa, liền ko còn nhiều tâm tình, qua loa đưa đẩy hơn mười hạ, liền bắn ra. Sau đó hắn lại ôm Tô Tử Duyệt nghỉ ngơi 1 hồi, ở nội tâm thầm mong Tô Tử Duyệt chỉ là nhất thời quật khởi, qua trận cố gắng sẽ đem việc này quên đi.

Hắn nằm 1 hồi, liền đứng dậy chuẩn bị đem sự tình của mấy người kia giải quyết cho xong. Đầu tiên là giành ra mấy gian phòng trống, mặc dù là cùng ở chung 1 cái núi, Mẫn Mặc vẫn là tìm mấy chỗ sơn động cách xa nhau khá xa, như vậy mỗi người đều có lãnh địa của mình, miễn cho sau này gặp mặt bớt xấu hổ. Lại sai 2 cái nội vụ đem từng phòng quét tước sạch sẽ, thế này mới xem như hoàn thành. Đến nỗi đi rước mấy người kia, chuyện như thế thật mất mặt, Mẫn Mặc ko muốn để cho người của hắn đi, thế là liền phái Tô Tử Duyệt chính mình tự đi truyền lời. Tuy rằng Mẫn Mặc thời điểm nói với Tô Tử Duyệt khẩu khí rất ko vui, nhưng nàng lại cười tủm tỉm chạy đến trước mặt hắn nói cảm ơn, hơn nữa nói 1 đống lời hay. Có câu gọi là ko ai nỡ đánh người mang nụ cười chân thành, Mẫn Mặc cũng chỉ có thể ko biết làm sao lắc đầu.

Tô Tử Duyệt mỹ thí điên thí chạy đến nơi ở bọn Tố Điệp, Tô Tử Duyệt từng nói sau này có 1 ngày bọn họ đều ở chung, bởi vậy cũng ko ai giật mình. Chỉ là bọn hắn người nào cũng ko ngờ rằng Mẫn Mặc hội thật sự đáp ứng yêu cầu vô lý của Tô Tử Duyệt, đem mấy người bọn hắn cùng nhau sống chung. Chuyện như vậy thật hoang đường, chỉ sợ sẽ là khai thiên lập địa duy nhất. Vài người nghe xong đều là nửa vui nửa sầu, mừng là có thể thường xuyên nhìn thấy Tô Tử Duyệt, sầu là Mẫn Mặc sợ ko phải dễ ứng phó như vậy.

Tố Điệp đưa ra ko đi cũng ko sao, nhưng cuối cùng vẫn là bị phủ quyết. Một là ko lay chuyển được Tô Tử Duyệt làm nũng, 2 là lo lắng Mẫn Mặc hội sượng mặt. Hắn Ma vương đại nhân đều đã nể mặt thỉnh bọn hắn tới ở, vài người nếu ko đi, chỉ sợ ko có hảo trái ngọt. Mà Thường Hoan lo lắng so với 3 người khác còn muốn nhiều hơn, ngày đó gặp chuyện ko may là hắn đây, hắn nhớ lại Mẫn Mặc sau khi hấp thu loại thần bí sức lực là thế nào phát cuồng. Mẫn Mặc trạng thái như vậy sao lại có hảo tâm muốn thỉnh đại gia đến cùng nhau ở? Thường Hoan rất lo lắng sự tình sau này.

Thừa dịp 3 người kia cùng bọn nhỏ thu thập hành lí, Thường Hoan 1 mình kéo Tô Tử Duyệt đến địa phương yên tĩnh. Thường Hoan dùng tứ chi ngôn ngữ từ bày tỏ cho Tô Tử Duyệt tạm dịch là: Nàng cũng biết rõ trạng huống thân thể Mẫn Mặc hiện tại mà. Tô Tử Duyệt sửng sốt 1 hồi mới hiểu được hắn nói thân thể trạng huống là ám chỉ cái gì, nàng nhận thức thật cẩn thận trả lời- Ngươi là nói chuyện quang đoàn kia?- Quả nhiên, Thường Hoan nghe xong 2 từ này dùng sức gật đầu.

Tô Tử Duyệt nói- Hiện tại xem ra hẳn sẽ ko có chuyện gì, tựa hồ chỉ cần ko thường vận dụng cái năng lượng kia sẽ ko có chuyện ── – Nói tới đây, nàng liền dừng lại. Thường Hoan ko phải là đơn thuần quan tâm trạng huống thân thể Mẫn Mặc, vậy nhất định là liên quan đến cái tác dụng phụ kia. Hắn lo lắng Mẫn Mặc 1 thời điểm nào đó phát điên đem tính mạng mấy người bọn hắn cùng bọn nhỏ đều chôn chung. Tuy rằng Mẫn Mặc sau này quả thật có điểm hỉ nộ vô thường, nhưng cũng ko có tựa tiên vương trước đây như vậy khoa trương. Hơn nữa lại nói vậy thần bí sức lực là ma chú bị khắc vào trên vách tường, cũng ko phải là quang đoàn Mẫn Mặc hít vào đi. Nói đến đây, Mẫn Mặc rốt cuộc hít vào cái gì, nàng đến giờ vẫn hoàn toàn đoán ko ra.

Nghĩ đến đây, nàng gật đầu nói- Ý của ngươi ta hiểu rõ, ta sẽ nhanh chóng điều tra rõ ràng. Bất quá có 1 chuyện ngươi có thể yên tâm, Mẫn Mặc tuy rằng ưu tư có chút ko ổn định, nhưng cũng ko đến mức điên cuồng. Chính hắn làm chuyện gì, hắn nội tâm đều vẫn luôn biết rõ.

Thế là đoàn người đi qua đi lại mấy lần, mới đưa toàn bộ nội thất tro nhà chuyển đến nhà mới, 1 lần nữa bện nệm cỏ. Bọn hắn làm là đó thời điểm Mẫn Mặc vẫn ko có lộ diện, chỉ tại phút cuối cùng sau khi hết thảy dàn xếp ổn thỏa mới tượng trưng nói vài câu khách sáo. Mấy người bọn họ đều hiểu rõ tro lòng, thật cẩn thận ko nên đi chọc ranh giới của hắn.

Nhưng ngay cả ở thế giới này ko có bức tường nào mà ko bị gió lùa, chuyện Tô Tử Duyệt ở dưới mí mắt Mẫn Mặc thành lập 1 cái hậu cung phồn thịnh này ko tới mấy ngày liền trong truyền ra ồn ào huyên náo khắp Ma đô, chuyện Mẫn Mặc cùng chia sẻ chung với nhiều nam nhân khác thành đề tài gây sốt nhất tro giới ma quỷ. 1 nữ nhân đồng thời ủng có tới mấy giống đực khác loài ở Ma đô cũng ko phải chưa từng trải qua, nhưng trước giờ mấy đời Ma hậu cho tới bây giờ đều chỉ có 1 trượng phu duy nhất là Ma vương. Đại gia nói tới đây liền lại đem chuyện phụ thân Mẫn Mặc lôi ra nói, truyền thuyết tàn nhẫn cướp đoạt Vương hậu, còn giết người nam nhân Vương hậu yêu, bla bla. Cuối cùng chuyện càng được thổi phồng thái quá, căn bản đã tìm ko ra bóng dáng nguyên tác lúc đầu. Mẫn Mặc sắc mặt 1 ngày so với 1 ngày càng khó coi.

Tô Tử Duyệt cũng là cho đến lúc này mới biết bởi vì chính mình ích kỷ nhất thời lại mang cho Mẫn Mặc cùng Tố Điệp bọn hắn bao nhiêu phiền toái, nàng tìm tới Mẫn Mặc, nói ra ý tưởng đem bọn hắn hồi chỗ ở cũ. Mẫn Mặc nghe xong sau đó lại nói- Ta vừa nói ở, ngươi liền sắp xếp cho bọn họ an tâm ở xong. Bất quá chỉ là chút lời đồn đãi nhảm nhí thôi, ta lại sợ bọn họ sao? Nếu bọn họ nói phải làm thế nào, ta liền làm thế đó, vậy mới là bị chê cười. Ngươi an tâm dưỡng thai, đừng miên man suy nghĩ nữa.

_ Vậy ngươi… những lời này ngươi đừng để tro bụng nhe, bọn họ cũng chỉ là nhàm chán đồn đãi thôi, dù sao mấy ngày nay trôi qua rất đơn điệu- Nói tới đây, Tô Tử Duyệt nhớ tới Thường Hoan lo lắng lúc trước. Nàng muốn 2 người bọn họ có thể thẳng thắn với nhau, nếu hôm nay nói tiếp, có thể hỏi mọi chuyện rõ ràng. Thế là nàng nói thêm- Lại nói tiếp, ta vẫn có chuyện nghĩ ko ra, ko biết chính mình nghĩ tới khi nào nữa. Ngày đó chúng ta nhìn thấy là đó chữ khắc ở trên thạch bích sơn động mới là thần bí sức lực báo đen nói lúc trước, vậy ngươi lần đó hấp thu cái quang đoàn kia lại là cái gì vậy? Ta thời gian này luôn nghĩ tới chuyện đó, tổng cảm thấy nội tâm ko buông được.

Mẫn Mặc vỗ vỗ lưng Tô Tử Duyệt, trấn an nói- Sẽ ko có chuyện gì xảy ra, ngươi đừng lại nghĩ, ngươi xem ta ko phải vẫn đang hảo soa, nào có giống như con báo kia nói tẩu hỏa nhập ma chứ?

Tô Tử Duyệt thấy Mẫn Mặc ăn nói khẳng định như vậy, liền đoán hắn đã biết lai lịch quang đoàn kia. Nghĩ đến đây, Tô Tử Duyệt có chút mất hứng, nàng tức giận nói- Mẫn Mặc, ta có việc gì đều cùng ngươi thương lượng, nhưng ngươi thì sao? Ngươi vốn biết lai lịch quang đoàn kia cũng ko nói với ta, hại ta còn luôn thay ngươi lo lắng, vui quá ha? Chính ngươi từng nói ta ích kỷ, còn ngươi thì sao?- Giờ phút này Tô Tử Duyệt chung quy tìm được cơ hội đem lời Mẫn Mặc nói với nàng y nguyên trả lại cho hắn, sau khi nói xong liền cảm thấy thần thanh khí sảng.

Mẫn Mặc thấy Tô Tử Duyệt tựa hồ sắp bắt đầu thuyết giáo, vội vàng nói- Cũng ko phải chuyện gì quan trọng, ta ko phải có ý giấu, hôm nay ngươi đã hỏi, ta liền nói hết cho ngươi. Cái tử sắc quang đoàn kỳ thật là pháp lực cha ta- Mẫn Mặc nói xong, đỡ bà bầu Tô Tử Duyệt đến ghế ngồi xuống.

MA ĐÔ – CHƯƠNG 149

CHƯƠNG 149- CHUYỆN PHU THÊ!

Mẫn Mặc dùng đầu lưỡi bát làm Tô Tử Duyệt đồng thời còn dùng ngón tay mò đến tiểu hạch dưới thân nàng, dùng sức vuốt ve. Tro tiểu huyệt nàng trào ra đại lượng mật nước, đều bị hắn uống vào. Tô Tử Duyệt cung khởi vòng eo, làm cho tiểu huyệt của mình càng thêm gần sát môi của hắn, làm đầu lưỡi hắn có thể tiến càng sâu, nàng ko kiên nhẫn thúc giục nói- Ân… nhanh chút… ta muốn gậy thịt của ngươi… ko cần đầu lưỡi… nhanh chút…

_ Ngô… ngươi đang cầu ta sao?- Mẫn Mặc 1 bên hấp, 1 bên lắp bắp nói.

_ Cầu ngươi… nhanh chút…- Tô Tử Duyệt ngoan ngoãn nghe theo hắn.

_ Chậc chậc, 1 chút thành ý đều ko có sao- Mẫn Mặc nói, ở hoa hạch của nàng nhẹ nhàng mà ấn 1 chút, tiếp theo liền nghe được Tô Tử Duyệt rên 1 tiếng, đồng thời đại lượng mật nước ấm áp phun nhập tro miệng của hắn. Hắn ngẩng đầu lên, nói- Như vậy liền ra? Thật sự là vô dụng nha.

Vừa mới ra khiến tiểu huyệt có vẻ càng thêm hư ko, nàng hận ko thể lập tức có thô to gậy thịt cắm vào để bổ khuyết loại hư ko này. Tô Tử Duyệt thấy Mẫn Mặc hoàn toàn ko có ý muốn giúp mình, chính mình đành tự sờ xuống dưới thân. Tay nàng linh mẫn khéo tiến vào tro tiểu huyệt của mình, tiến tiến xuất xuất cong ngón tay chơi đùa.

Mẫn Mặc kéo ra tay Tô Tử Duyệt, rút xuống đai lưng trói nó lại để ở trên đầu nàng, 1 bên nói- Thật là ko nên giáo hội ngươi tự mình chơi a, hiện lại nghiện? Thật sự là cái tiểu dâm phụ.

Tô Tử Duyệt ko biết làm sao đong đưa vòng eo, dùng ánh mắt khẩn cầu Mẫn Mặc nhanh chút tiến vào- Ân… thật là khó chịu… Mẫn Mặc… giúp… giúp ta… ân… ân… nơi đó muốn gậy thịt của Mẫn Mặc cắm vào… ân…- Tiểu huyệt dưới thân Tô Tử Duyệt hợp lại mở ra phun ra giọt sương tro suốt, Mẫn Mặc xem muốn huyết mạch phun trương. Hắn đỡ gậy thịt, đem cực đại quy đầu ở 2 cánh hoa của Tô Tử Duyệt ko ngừng cọ xát, chính là chậm chạp ko chịu đi vào.

Tô Tử Duyệt bị hắn tra tấn cơ hồ muốn nổi điên, nàng bắt đầu thử hướng về phía trước động vòng eo, ý đồ đem cây gậy nuốt vào, nhưng mỗi lần đều bị Mẫn Mặc tránh đi. Mẫn Mặc tựa hồ cảm thấy như vậy rất thú vị, càng thêm đậu tiểu huyệt Tô Tử Duyệt đi cắn gậy thịt của mình.

Bất quá vài cái Tô Tử Duyệt liền mệt ra 1 thân mồ hôi, nàng nheo lại đôi mắt hơi thở dốc, lại bỗng nhiên thống khổ nhăn mày kêu lên- Ngô… ta đau bụng… ân…- Thân mình của nàng tựa 1 tiểu miu, ko ngừng vặn vẹo.

Mẫn Mặc sợ hãi, cuống quít cởi bỏ dây trói cho nàng, rồi mới đưa tay xoa ở trên bụng của nàng, thân thiết hỏi- Xảy ra chuyện gì, sao lại đột nhiên như vậy… ko nên có chuyện, rất đau sao?- Mẫn Mặc nói chưa xong, đã bị Tô Tử Duyệt đẩy ngã xuống giường.

Tô Tử Duyệt ngồi lên hông của hắn, cầm lấy đai lưng nhanh nhẹn học thủ pháp hắn lúc nãy trói mình đem tay Mẫn Mặc trói lên, hơn nữa nói- Cảnh cáo ngươi ko được phép tránh, bằng ko ta liền mang nhi tử của ngươi bỏ nhà ra đi.

Mẫn Mặc lúc này mới phản ứng kịp chính mình là bị nàng đùa giỡn, hắn thoáng nhẹ nhàng thở ra, vừa rồi tim của hắn cơ hồ muốn theo cổ họng nhảy ra ngoài. Hắn trừng mắt liếc ko biết nặng nhẹ Tô Tử Duyệt, nhưng cũng ko nói gì, ngoan ngoãn nằm để cho nàng hồ nháo.

_ Ân…- Tô Tử Duyệt đỡ gậy thịt Mẫn Mặc ngồi lên, hư ko rất lâu tiểu huyệt chung quy bị lấp đầy thời điểm, nàng phát ra thỏa mãn tiếng ngâm. Tô Tử Duyệt ngồi vào chỗ của mình sau đó lập tức liền khẩn cấp động, thân mình của nàng cao cao nhếch lên rồi mới thật mạnh ngồi xuống, cặp vú căng tròn đi theo động tác của nàng qua lại đong đưa. Mẫn Mặc chớp đôi mắt nhìn 2 tiểu bạch thỏ bướng bỉnh, rất muốn thoát khỏi dây thừng sau đó liền nắm lấy chúng, nhưng lại sợ Tô Tử Duyệt tức giận, âm thầm đem xúc động nhịn xuống.

_ A… hảo sâu a… ân…- Tô Tử Duyệt đi theo động tác của mình nghiêng đầu, hoàn toàn trầm tẩm ở tro dục vọng say lòng người. Mỗi 1 lần hạ xuống, gậy thịt Mẫn Mặc đều thâm trầm đâm sâu vào tro tiểu huyệt của nàng, như vậy sâu, nàng cảm thấy gậy thịt đều đã đụng phá hư cục cưng. Nhưng nàng lại dừng ko được, thầm muốn thêm nhiều hơn vào thời điểm khoái cảm.

Mẫn Mặc sau khi để nàng động 1 hồi, liền bắt đầu từ dưới hướng lên trên đưa đẩy. Khởi điểm hắn chỉ là đón ý nói hùa động tác Tô Tử Duyệt, sau hắn liền dần dần nhanh hơn tốc độ cùng lực đạo, đã đem quyền chủ động tro bất tri bất giác lấy về. Lúc đầu do Tô Tử Duyệt khống chế đại cục, dần dần biến thành đón ý nói hùa, nữa sau, liền có chút theo ko kịp động tác Mẫn Mặc.

_ Ngô… chậm 1 chút… a… vì, vì cái gì… ngươi đừng động a… a… ta, ta ko nổi… ngô…- Tô Tử Duyệt chống tay lên ngực Mẫn Mặc, miễn cưỡng theo tiết tấu của hắn- Ko cho phép… ngô… hồ đồ, hỗn đản a… ngươi, làm đau ta, bụng… ân…

_ Ân… vừa mới nói dối, ta hiện tại sẽ còn tin ngươi sao? Xem biểu tình của ngươi… làm sao giống bộ dạng đau? Ngoài miệng nói ko thể, biểu tình rõ ràng là đang cầu ta dùng sức đâm tiểu huyệt dâm đãng của ngươi. Ân… còn nói ko muốn sao? Ngươi phía dưới kẹp gấp như vậy làm gì? Ân?- Mẫn Mặc mặc kệ nàng, như cũ làm theo ý mình từ phía dưới đâm lên tiểu huyệt Tô Tử Duyệt.

Tô Tử Duyệt mệt dựa vào trước ngực Mẫn Mặc, 2 mắt đẫm lệ nước mắt lưng tròng nhìn hắn, ý đồ dùng ánh mắt đả động hắn. Mẫn Mặc cười nói- Mệt sao? Xuống dưới nằm nhe- Tô Tử Duyệt lắc đầu, tử nhủ chính mình thật vất vả lừa để leo lên được vị trí này nên ko chịu nằm xuống- A… thật là ngây thơ a… phu nhân… ta đây liền ko thể khách khí … ân…- Mẫn Mặc nói xong liền bắt đầu 1 sóng công kích.

_ …a… ta… muốn ra… a…- Tô Tử Duyệt miễn cưỡng thân mình ngồi ở trên thân của hắn, loại cực hạn khoái cảm thuận lưng của nàng hướng về phía trước kéo tới. Giây tiếp theo, nàng cũng đã run rẩy ở trên ngực Mẫn Mặc. Mẫn Mặc lúc này đây ko có giống như trước ko ngừng co rúm, mà là ngừng lại cấp nàng từ tro dư vị cao trào khôi phục lại.

Tay Mẫn Mặc nhẹ nhàng tránh thoát khỏi đai lưng, vừa cưng sủng vừa dịu dàng vuốt ve lưng Tô Tử Duyệt bởi vì cao trào mà hơi có chút phiếm hồng- Thư thái sao, tiểu yêu tinh của ta?

_ Thân ái …- Tô Tử Duyệt dựa vào trước ngực hắn, lấy tay ở chỗ phấn hồng trước ngực hắn xoay tròn chung quanh. Tô Tử Duyệt 1 tiếng thân ái này gọi Mẫn Mặc khiến khóe miệng hắn ko chịu khống chế nâng lên, thầm nghĩ nữ nhân quả nhiên là phải uy no mới chịu nghe lời. Chợt nghe Tô Tử Duyệt dùng ngữ điệu êm tai nhất của nàng nói- Thân ái, ta yêu ngươi nhất. Ta muốn bạo cúc hoa ngươi.

Mẫn Mặc khuôn mặt tươi cười nháy mắt cứng ngắc vặn vẹo, tay lớn thuận thế ở kiều đồn Tô Tử Duyệt thật mạnh vỗ 1 cái, vậy thanh âm phá lệ thanh thúy. Đánh tiếp thời điểm tay hắn cơ hồ là bị nảy lên, như vậy mềm mại co dãn làm cho Mẫn Mặc ko khỏi muốn đánh nhiều vài cái. Hắn trầm tiếng nói- Nói bừa cái gì? Ai dạy ngươi làm loạn thất bát tao? Quả thực đáng chết.

_ Ngươi ko yêu ta sao? Vì sao thời điểm mang thai yêu cầu nào cũng ko chịu đáp ứng ta?- Tô Tử Duyệt biển miệng, bộ dạng lập tức muốn khóc.

Mẫn Mặc nghi hoặc nhìn nàng, chẳng lẽ nữ nhân sau khi mang thai còn có loại yêu cầu này sao? Hắn ở nội tâm nhanh tính toán có nên rút lui chạy đi kiếm Đầu sói hỏi 1 câu, có lẽ hắn đã làm theo lời Tô Tử Duyệt rồi? Nghĩ đến đây Mẫn Mặc chỉ cảm thấy phía sau cúc hoa căng thẳng.

MA ĐÔ – CHƯƠNG 148

CHƯƠNG 148 – MANG THAI

_ Đứa nhỏ?- Tô Tử Duyệt nhất thời ko phản ứng kịp, vừa muốn hỏi lại nghĩ tới 2 chữ đứa nhỏ, thế này mới ngộ ra, sửa lại hỏi- Ngươi ý là nói ta mang thai?

_ Bằng ko còn có thể có ai? Nghe lời, ngủ 1 chút đi- Mẫn Mặc thật giống như ko có việc gì phát sinh qua nói.

Tô Tử Duyệt lãnh mặt hỏi- Đã bao lâu?

_ Cũng ko lâu, cỡ mấy ngày trước- Mẫn Mặc nói xong đem Tô Tử Duyệt ôm trở về giường, nói- Ngươi mấy ngày nay luôn buồn ngủ cực kì, mau ngủ tiếp đi.

_ Ngươi như thế nóng vội đối bên ngoài tuyên bố chuyện của ta có phải là vì ta mang thai hay ko?- Tô Tử Duyệt nằm ở trên giường đưa lưng về Mẫn Mặc hỏi.

_ Ko có, lúc trước luôn luôn bận nhiều việc, nay vừa vặn- Mẫn Mặc biết nghe hỏi phải trả lời, tựa hồ sớm có chuẩn bị.

_ Ngươi biết rõ ta đang mang thai, đêm qua ngươi còn kéo ta làm chuyện đó, ngươi điên rồi. Nếu cục cưng xảy ra chuyện gì thì làm sao đây?- Tô Tử Duyệt như trước ko rõ ràng ko buông tha tìm đáp án.

1 giọt lớn mồ hôi lạnh theo trán Mẫn Mặc chảy xuống, hắn cảm thấy chính mình mỗi lần trả lời 1 vấn đề giống như là từng bước đi đến bên cạnh vách núi đen, tùy tiện đáp sai 1 cái, phía trước chính là vạn trượng vực sâu. Phát hiện chính mình sau khi làm cha, Ma vương đại nhân làm sự kiện đầu tiên chính là đi tìm vài vị lão công có kinh nghiệm của Tô Tử Duyệt để học tập kinh nghiệm.

Đầu sói kéo Mẫn Mặc 1 phen nước mũi kèm nước mắt kể ra thời điểm thảm trạng lúc đó của mình, cũng nói với Mẫn Mặc- Tô Tử Duyệt vấn đề là ko có chính kiến, vô luận ngươi đáp như thế nào đều chỉ còn đường chết. Đã sớm nghe lão già nhà ta nói nữ nhân mang thai luôn khó chơi, nhưng ta cảm thấy Tô Tử Duyệt mang thai càng thêm khó chơi nha- Mấy người khác 2 mặt nhìn nhau, ko rõ chính mình lúc ấy sao ko có vượt qua loại thời kỳ đặc thù này nhỉ.

Giờ này khắc này, Mẫn Mặc đối mặt Tô Tử Duyệt, thật cẩn thận nói- Ngươi có ma khí hộ thể, đứa nhỏ sẽ ko có việc gì.

_ Ta có sao? Ta có chuyện liền dùng được?- Tô Tử Duyệt nói tới đây, rõ ràng ngồi dậy, đối Mẫn Mặc nói- Ta nói cho ngươi biết, cấp đứa nhỏ sinh ra sau xong cái giường này là của mẹ con bọn ta, ngươi cút sang chỗ khác. Ngươi dạo này tốt nhất nên xem lại ngươi trước kia đối với ta đã làm những chuyện gì, thừa dịp hiện tại hối cải lại có lẽ còn kịp, đỡ phải đến lúc ngươi xảy ra chuyện ta khóc ko ra.

Mẫn Mặc hít sâu 1 hơi, tro mắt phiếm thản nhiên tử quang, hắn thấp trầm tiếng nói- Ta ra ngoài 1 chút, có lẽ về trễ- Nói xong liền bước ly khai. Tô Tử Duyệt nhìn bóng dáng Mẫn Mặc, dùng sức hừ 1 tiếng. Cửa phòng bị Mẫn Mặc khép lại thật mạnh, biểu hiện hắn giờ phút này nội tâm phẫn nộ.

Liên tục mấy ngày Mẫn Mặc đều là đi sớm về trễ làm cho Tô Tử Duyệt tìm ko thấy cơ hội phát tiết bất mãn tro lòng, sau đó Tô đại tiểu thư chúng ta cảnh giác, nàng liền cải biến lại thời gian nghỉ ngơi của mình, thế là Mẫn Mặc mỗi lần trở về đều có thể nhìn thấy Tô Tử Duyệt ngồi ở trên giường khuôn mặt tươi cười đón chào. Có khi cười như gió xuân ấm áp, có khi cười như gió lạnh âm lãnh. Ngày tháng của Mẫn Mặc cùng tân Ma hậu mới lập luôn thay đổi ưu tư thất thường từng chút 1 trôi qua.

Đến 1 ngày Mẫn Mặc rãnh rỗi, hơn nữa Tô Tử Duyệt tâm tình ko sai, hắn liền đem nàng ôm đến trên đùi, ôm nàng nói- Ngươi đem bọn nhỏ trở về đi?-

Tô Tử Duyệt kinh ngạc nhìn Mẫn Mặc, phía trước bởi vì hắn ko có đứa nhỏ của mình cho nên thích vây quanh mấy đứa nhỏ nàng thấy cũng có thể hợp lí. Nay cục cưng của hắn đang ở tro bụng của mình, hắn còn đưa ra yêu cầu như vậy, liền chỉ có thể chứng tỏ rành rành hắn thật sự là 1 người thích trẻ con. Nhận thức ra điểm này, Tô Tử Duyệt nội tâm nhất thời cảm thấy ấm áp, 1 nam nhân nếu có thể chấp nhận đứa nhỏ của mình cùng người đàn ông khác, thuyết minh hắn thật sự rất để ý chính mình. Tô Tử Duyệt nội tâm ngọt ngào, ngoài miệng lại ko nói, chỉ nói- Bọn nhỏ rời ko được phụ thân.

Mẫn Mặc nghiêng đầu nhìn Tô Tử Duyệt, bỗng nhiên nở nụ cười, cuối cùng ko biết làm sao nói- Ngươi lúc trước đem mấy đứa nhỏ dưỡng ở chỗ của ta, vì cùng ta nói câu này sao?

Tô Tử Duyệt hắc hắc cười, ôm cổ của hắn nói- Ko hổ là nam nhân của ta, nhìn thấu ta nga. Vậy Ma vương đại nhân nói thử xem, nên đem mấy đứa nhỏ nhận về, hay là ko nhận về?0 Tô Tử Duyệt dùng trán cọ cổ Mẫn Mặc.

Mẫn Mặc lấy tay bóp kiều đồn Tô Tử Duyệt, thấp giọng nói- Vậy phải xem ngươi tối nay biểu hiện như thế nào.

Tô Tử Duyệt có chút do dự sờ sờ bụng hơi nhô ra của mình, lo lắng hỏi- Thật sự có thể chứ? Ở chỗ của ta thời điểm này là ko được phép.

Mẫn Mặc đem tay đặt ở trên bụng Tô Tử Duyệt, nói- Ngươi còn chưa tin ta sao? Hơn nữa, này là nhi tử của ta, ta có thể để cho hắn gặp chuyện ko may sao?

Tô Tử Duyệt nhất thời lãnh hạ mặt nói- Vậy ngươi có thể để cho ta xảy ra chuyện sao?

Mẫn Mặc hít sâu 1 hơi, nghĩ đến lời khuyên Đầu sói, nghĩ đến chính mình cá mè 1 lứa, Mẫn Mặc đột nhiên nói- Để lũ nhỏ đến đi…

_ Thật sự? Yêu ngươi chết mất- Tô Tử Duyệt kéo mặt Mẫn Mặc xuống, rồi mới hôn lên môi của hắn- Ngô… tối hôm nay ta ở trên…

Mẫn Mặc lấy tay đỡ đầu Tô Tử Duyệt, đem đầu nàng cố định, rồi mới đoạt lại địa vị chủ đạo, nói- Ngươi muốn như thế nào đều được, chỉ là ta đợi ko nổi buổi tối- Nói xong, hắn liền triệt bỏ lớp áo ống da thú trước ngực Tô Tử Duyệt, bóp 2 vú tròn của nàng, nơi đó bởi vì Tô Tử Duyệt mang thai mà có vẻ càng thêm đầy đặn.

_ Ân…- Tô Tử Duyệt đẩy ngã Mẫn Mặc, rồi mới cưỡi ở trên thân hắn. Nàng lấy tay kéo rơi khố dài ở bên hông Mẫn Mặc, lấy tay thuần thục vuốt ve dương cụ mềm mại giữa khố hắn. Mẫn Mặc rất lâu ko gần Tô Tử Duyệt, bởi vậy nơi đó phá lệ mẫn cảm. Nàng bất quá nhẹ nhàng đùa vài cái, liền cường tựa khối sắt.

Tô Tử Duyệt đỡ gậy thịt của hắn, nhắm ngay tiểu huyệt của mình chậm rãi ngồi xuống- A… thật lớn… ngô…- Đợi cho thân thể thích ứng thô to của hắn, nàng này mới bắt đầu chậm rãi lắc lư thân thể của chính mình. Tư thế như vậy làm cho gậy thịt Mẫn Mặc chọc càng sâu, Tô Tử Duyệt cảm thấy cây gậy cơ hồ muốn xuyên qua cổ tử cung chọc nhập vào tro tử cung của mình. Bởi vậy nàng cũng ko dám di động thật cao thân mình, chỉ là ghé vào trên thân Mẫn Mặc nhẹ nhàng mà động.

Như vậy đối Mẫn Mặc mà nói quả thực chính là dày vò, hắn nhịn 1 hồi liền xoay người đem Tô Tử Duyệt đặt ở dưới thân, nói- Ngươi muốn ma sát như vậy đến lúc nào? Hay là để ta động, ngươi ngoan ngoãn nằm là được- Nói xong, hắn rút ra 1 cái gối để dưới hông Tô Tử Duyệt. Vòng eo của nàng bị gối lót, vậy tiểu huyệt liền hoàn toàn hiện ra ở trước mặt Mẫn Mặc.

2 chân bị Mẫn Mặc tách biệt, cái mông lại bị lót, tư thế như vậy làm cho Tô Tử Duyệt cảm thấy cảm thấy thẹn. Nàng lấy tay đẩy đầu Mẫn Mặc ra, nhỏ giọng nói- Ngươi đừng nhìn…

Mẫn Mặc vươn ngón tay vuốt lên đóa hoa đã lộ ra của nàng, nói- Nơi này ta ko chỉ muốn nhìn, còn muốn hôn, muốn phạm, sao vậy hiện tại lại thẹn thùng? Nói nơi này, hắn vùi đầu ở giữa 2 chân nàng, dùng miệng hấp đóa

 

 

MA ĐÔ – CHƯƠNG 147

CHƯƠNG 147- PHONG HẬU!

Tiểu hồ ly nói- Nếu ta chạy trốn như thế, có phải rất vô dụng hay ko?

_ Hài tử ngốc, ngươi đã rất giỏi rồi. Ngươi từng thử phản kháng, thiếu chút nữa tựu thành công. Đều do Mẫn Mặc hỗn đản quá lợi hại, này ko phải là ngươi sai, cho dù tộc nhân của ngươi gặp ngươi cũng sẽ vì ngươi mà kiêu ngạo- Tô Tử Duyệt nói.

_ Ta đi rồi sau này còn có thể ở gặp ngươi ko?- Tiểu hồ ly dùng đầu cọ bộ ngực mềm mại của Tô Tử Duyệt, làm nũng nói.

Tô Tử Duyệt lặng yên, nàng hơn phân nửa muốn nói rằng ko, nhưng nhất thời vẫn ko nhẫn tâm nói ra. Mà là nói- Ngươi có thể giúp ta mang 1 phong thư cấp phụ mẫu ta ko? Ta ko gấp, chờ ngươi thích ứng cuộc sống bên kia rồi đưa tới cũng được.

Tiểu hồ ly gật gật đầu nói- Ngươi yên tâm, ngươi giúp ta nhiều như thế, ta nhất định hội giúp ngươi đưa tin.

Cứ như vậy, Tô Tử Duyệt ôm tiểu hồ ly đi ra tìm Mẫn Mặc, nói- Đi thôi, ta mang bọn ngươi đi tìm cổng ra.

Mẫn Mặc nhăn mày cầm khối thịt sau cổ tiểu hồ ly, kéo hắn từ tro lòng Tô Tử Duyệt xách ném xuống mặt đất để cho hắn tự mình đi. Mẫn Mặc lúc này đây ko có mang bất luận kẻ nào theo cùng, hắn cùng tiểu hồ ly theo Tô Tử Duyệt bản tưởng sẽ trực tiếp đi tìm cổng ra, ko ngờ rằng Tô Tử Duyệt lại trước về nhà đi tìm Bạch Khổng Tước. Vậy 4 người nhìn thấy Mẫn Mặc cùng tiểu hồ ly đều có chút giật mình, sắc mặt Mẫn Mặc lại càng khó coi, phỏng chừng đang ở cân nhắc có nên giết người diệt khẩu hay ko.

Bạch Khổng Tước dắt bọn họ tìm cổng ra kia, Mẫn Mặc phát hiện lúc trước hắn mang báo đen chính là truy đến đây thì từ bỏ. Bởi vì khi đó chưa có đi qua sơn động chứa sức lực thần bí, cho nên cũng ko biết nguyên lai Ma đô còn tồn tại 1 loại tảng thạch như vậy. Nghĩ đến đây, Mẫn Mặc tro lòng cả kinh, tảng thạch như vậy ở tro Ma đô đến tột cùng có bao nhiêu? Nếu ko phải nói, Ma đô kỳ thật tồn tại rất nhiều mật thất hoặc cổng ra mà hắn ko biết? Nghĩ đến đây, Mẫn Mặc chỉ cảm thấy ko rét mà run.

Tô Tử Duyệt đưa cho tiểu hồ ly 1 bức thư nói- Mặt trên là địa chỉ nhà ta, nếu ngươi tìm ko thấy tộc nhân của mình, cũng có thể đi tìm phụ mẫu ta, tro đó ta có dặn làm bọn họ chiếu cố ngươi. Bọn họ đều là người rất tốt, nhất định hội thích ngươi.

Tiểu hồ ly dùng miệng ngậm thư Tô Tử Duyệt, cảm kích nhìn nàng 1 cái. Lúc này Mẫn Mặc mở miệng nói- Ngươi từng gọi ta 1 tiếng baba, phụ tử 1 lòng, nay đến thời khắc chia ly ta cũng nên cho ngươi vài vật mới phải- Mẫn Mặc nói đến đây, vung tay lên, liền đem ma lực lúc trước hắn từ trên thân tiểu hồ ly lấy đi đều trả lại cho hắn, hơn nữa còn truyền cho hắn rất nhiều ma lực của mình.

Tiểu hồ ly thu hồi ma lực của mình, liền có thể duy trì hình ảnh mỹ thiếu niên. Hơn nữa bởi vì có được ma lực Mẫn Mặc, nguyên bản lỗ tai trên đầu cũng ko thấy, hắn hiện tại giống như thiếu niên nhân loại. Mẫn Mặc nói- Nếu ko phải ngươi phản bội trước, ta vẫn có thể cho ngươi đứng ở bên người ta cũng ko sao. Bất quá nghĩ lại ta là kẻ thù diệt tộc ngươi, muốn ngươi an phận ở nơi này tiếp tục mà qua, tựa hồ rất ko có khả năng. Có lẽ giống như Tử Duyệt nói, thả ngươi rời khỏi mới là lựa chọn tốt nhất.

Tô Tử Duyệt dặn dò- Ngươi đến bên kia nhất định phải dựa theo cách sống nơi đó, ko thể bởi vì chính mình có ma lực liền xằng bậy, biết ko?

Tiểu hồ ly gật gật đầu, rồi mới đem Tô Tử Duyệt ôm vào tro lòng, ở bên tai nàng thấp giọng nói- Ta sẽ nhớ ngươi, nếu ngươi ở nơi này chịu ko nổi nữa, thì trở về cùng ta, biết chưa?- Tô Tử Duyệt gật gật đầu, tiểu hồ ly lại nâng lên vuốt cằm của nàng, ở trên môi của nàng hạ xuống hôn, rồi ko thèm nhìn sát khí Mẫn Mặc, xoay người ly khai.

Tiểu hồ ly sau khi đi khỏi, Tô Tử Duyệt nhịn ko được khóc lên, bên khóc bên nói- Hắn đi rồi nội tâm ta liền vắng vẻ, có lẽ sau này sẽ ko còn gặp nhau nữa- Nghĩ như thế, nàng khóc lại càng ngây người sầu khổ.

Mẫn Mặc nhìn Tô Tử Duyệt bộ dạng đáng thương như vậy nhịn ko được an ủi nói- Nói ko chừng còn có thể tái kiến, chuyện sau này ko ai nói được.

Sau khi Mẫn Mặc dùng kết giới đem cổng ra phong ấn thượng, Tô Tử Duyệt nghĩ đến bên kia chính là gia đình của mình, khóc thương tâm muốn chết. Bạch Khổng Tước mặc kệ Mẫn Mặc dùng ánh mắt giết người, ôm Tô Tử Duyệt nhẹ giọng an ủi. Sau đó Mẫn Mặc liền mang Tô Tử Duyệt trở về chỗ ở, Tô Tử Duyệt ưu tư mãi cho đến ngày thứ 2 mới khôi phục.

Tô Tử Duyệt tỉnh ngủ thời điểm Mẫn Mặc đã ko thấy bóng người, hắn ở mấy ngày kế tiếp liên tục đều đi sớm về trễ, Tô Tử Duyệt tỉnh dậy thời điểm hắn liền rời khỏi, về cơ bản như đợi nàng ngủ say mới lại trở về. Có đôi khi hắn sẽ cho nàng ngủ thẳng đến hừng đông, nhưng cũng nhiều thời điểm là mặc kệ nàng còn đang ngủ say, trực tiếp xách súng phá đảo hoàng long. Tô Tử Duyệt vì thế thường xuyên kêu khổ liên tục.

Thẳng đến 1 ngày, Tô Tử Duyệt sáng sớm đã bị Mẫn Mặc từ ổ chăn kéo đi ra. Nàng ánh mắt buồn ngủ mông lung oán giận nói- Làm gì, sáng tinh mơ, đêm qua ép buộc tới nửa đêm, còn làm cho ta tưởng sống ko nổi.

Mẫn Mặc mặc kệ nàng oán giận trực tiếp giúp nàng thay trang phục lung tung, khiêng đi ra. Tô Tử Duyệt mơ mơ màng màng cũng ko biết bị hắn ôm đến địa phương nào, cấp nàng tỉnh táo lại thời điểm phát hiện chính mình là ở trên 1 sườn núi, quanh triền núi áp đứng hảo rất nhiều người. Buồn ngủ của nàng 1 chút tất cả đều chạy hết, khẩn trương hỏi Mẫn Mặc đây là có chuyện gì.

Chợt nghe Mẫn Mặc cất cao giọng nói- Ta, Mẫn Mặc, hiện tại tuyên bố Tô Tử Duyệt thê tử của ta cũng là Vương hậu của ta. Ta muốn các ngươi nguyện trung thành nàng giống như nguyện trung thành ta, sau này mặc kệ ở địa điểm nào thời gian gì, nàng đều có thể đại biểu thay ta. Mặc dù có 1 ngày ta mất cũng giống vậy, các ngươi hiểu chưa?- Mẫn Mặc thanh âm to, vang vọng khắp ngõ ngách mỗi mảnh sơn cốc.

Mà dưới triền núi là đó ma quỷ cũng đều phát ra đủ loại tiếng kêu, Tô Tử Duyệt cũng ko rõ ràng bọn hắn loại tê rống này là đại biểu hoan nghênh hay là khinh bỉ. Tro đầu nàng trống rỗng, âm thầm oán chuyện lớn như thế Mẫn Mặc vì cái gì ko trước nói với chính mình 1 tiếng, kết quả làm hại nàng rối bù đến nghi thức sắc phong trịnh trọng như thế.

Kỳ thật này cũng ko gọi là chính thức giống như Tô Tử Duyệt nghĩ, về cơ bản Mẫn Mặc nói xong lời đó đại gia sau đó liền đều tự giải tán. Đừng nói vương miện, thậm chí liền cái vòng hoa cũng chưa cấp Tô Tử Duyệt. Mẫn Mặc đem Tô Tử Duyệt đá về chỗ ở, liền rồi lại đi ra ngoài, liền bị Tô Tử Duyệt gọi lại- Mẫn Mặc, ngươi đứng lại cho ta! Ko giải thích rõ ràng ngươi hôm nay đừng nghĩ ra khỏi cửa này.

Mẫn Mặc nhìn nàng, tựa hồ là đang đợi nàng vấn hỏi. Thế là Tô Tử Duyệt hỏi- Ngươi ko phải nói ta ko xứng làm thê tử ngươi sao? Sao hiện tại lại thay đổi?

_ Lời tức giận ngươi cũng tin sao?- Mẫn Mặc ko nhanh ko chậm phản hỏi.

Tô Tử Duyệt đáy lòng lửa giận liền phất đi lên, hướng hắn hô- Ngươi nói như vậy đả thương người khác, 1 câu lời tức giận cho là đủ giải thích? Ngươi cũng hay thật đó. Hơn nữa, ta còn chưa đáp ứng làm Vương hậu của ngươi, ngươi liền đơn phương công bố đi ra ngoài, này tính là gì?

Mẫn Mặc hảo tính khí ôm Tô Tử Duyệt, kéo nàng ngồi xuống, rồi mới nói- Ngoan, đừng nóng giận, đối đứa nhỏ ko tốt.

MA ĐÔ – CHƯƠNG 146

CHƯƠNG 146 – TIỂU HỒ LY THOÁT ĐI

Mẫn Mặc nâng tay thay Tô Tử Duyệt lau nước mắt trên mặt, nói- Rõ ràng toàn là ngươi đánh mắng ta, sao chính mình lại khóc thật thương tâm như vậy? Ta nếu tựa như ngươi nói tội ác tày trời, ngươi sẽ đáp trả làm sao hả?

Tô Tử Duyệt vuốt ve tay hắn, nói- Ta ko thể tự cấp chính mình thỉnh cầu công đạo hay sao?

Mẫn Mặc thở dài nói- Ngươi muốn thế nào, ai cản được? Nói đi, ngươi lần này lại muốn thế nào?

Tô Tử Duyệt 1 bên quan sát sắc mặt hắn, vừa nói- Ngươi đem tiểu hồ ly thả đi, tuy rằng hắn trước đó đã làm vài chuyện sai lầm, cũng chỉ là đứa nhỏ thôi, thật sự ko đến nỗi giết hắn nghiêm trọng như thế. Đem hắn đưa đến xã hội nhân loại đi, ngươi cũng ko cần lo lắng hắn tương lai hội sẽ làm gì ngươi- Mẫn Mặc nhíu mày, ý bảo nàng tiếp tục nói tiếp, Tô Tử Duyệt còn nói thêm- Ta sẽ hồi báo ngươi, ta sẽ mang ngươi đi tìm cái địa phương đó.

Mẫn Mặc lại lắc đầu nói- Ko đủ, hồi báo này thật ko đủ hấp dẫn ta. Trước ngươi cũng nói, thuận lộ tuyến lũ hồ tộc chạy trốn là có thể tìm ra được. Ta nếu hạ quyết tâm đi tìm, cũng có thể tìm được.

Tô Tử Duyệt cắn môi, nhất thời ko nói được gì. Dù sao Mẫn Mặc dụ nàng đi ra, quyền chủ động cũng đã nắm giữ ở trên tay hắn. Tô Tử Duyệt sau 1 lúc lâu mới nói- Vậy, ngươi nói đi thế nào mới có thể làm ngươi vừa lòng?

Mẫn Mặc từ trên xuống dưới đem Tô Tử Duyệt đánh giá vài lần, làm nàng ko khỏi có chút bất an lui lại mấy bước. Mẫn Mặc nhìn phản ứng của nàng tựa hồ rất vừa lòng, mới mở miệng nói- Nghĩ tới nghĩ lui ta cũng chỉ đối với thân thể của ngươi có chút vừa lòng…

Tô Tử Duyệt nghe xong, sắc mặt trầm xuống, cả giận- Trước ngươi còn nói ta ko xứng làm thê tử ngươi, sao hiện tại lại đối thân thể ta cảm thấy hứng thú? Ta đều ko phải thê tử ngươi, thân thể ta tự nhiên cũng cùng ngươi ko quan hệ.

Mẫn Mặc đương nhiên kéo ko xuống được da mặt thừa nhận lúc ấy chính mình là nổi giận nên mới nói, đành phải bướng bỉnh nhịn xuống, mất hứng nói- Dù sao chuyện hồ ly thời gian cũng còn nhiều, ngươi ngày mai mới nói tiếp đi- Khi nói chuyện, 2 người đã hồi đến nơi ở lúc trước của bọn họ.

Mẫn Mặc sau khi đưa Tô Tử Duyệt đến xoay người liền muốn rời khỏi, Tô Tử Duyệt gọi lại Mẫn Mặc, nói- Ta đã ko còn gì lo lắng, sáng mai ta sẽ tiếp tục tới đây thuyết phục ngươi, ta đã hứa với bọn hắn sẽ nhanh trở về, ta sợ bọn hắn đợi lâu sẽ lại lo lắng cho ta.

Mẫn Mặc cũng ko quay đầu lại đáp- Bọn hắn bên kia ta tự nhiên sẽ thay ngươi thông tri, ngươi liền ở tro này nghỉ ngơi đi.

Tô Tử Duyệt tự nhiên ko hiểu Mẫn Mặc sao lại muốn thay nàng chuyển đạt, hỏi hắn hắn cũng ko nói. Vào lúc ban đêm Mẫn Mặc phá lệ trở về sớm, kéo Tô Tử Duyệt lăn cả đêm trên sàng đan, làm cho nàng căn bản ko có thời gian nghĩ ngợi gì thêm. Tô Tử Duyệt nửa bị ép buộc nửa tự nguyện bị hắn ép buộc cả đêm, đến cuối cùng ko thể ko liên tục cầu xin tha thứ, thế này mới còn mạng nhìn thấy ánh mặt trời ngày thứ 2. Mà nhịn bụng từ lâu chung quy no đủ Mẫn Mặc, ngày thứ 2 thần thanh khí sảng rời giường, thu xếp chuyện tiểu hồ ly.

Mẫn Mặc nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ ko đủ giấc của Tô Tử Duyệt, nói- Lông của hỏa hồ cực kỳ trân quý, hơn nữa hắn còn là ấu hồ, liền càng thêm mềm mại. Thấy ngươi đêm qua hầu hạ ra sức nhiều như vậy, cho ngươi may váy được ko? Coi như là lưu cái tưởng niệm.

Tô Tử Duyệt hữu khí vô lực nói- Từ lúc ta đến đây, đã giúp ngươi làm bao nhiêu việc a, ngươi nay liền đối với ta như vậy. Ngươi cũng ko suy nghĩ, nếu ko phải ta tự dâng mình độc chết con dơi kia, ngươi hiện tại đâu thể nào thảnh thơi ngồi ở chỗ này tán dốc? Ngươi chính là như thế hồi báo ân nhân cứu mạng của ngươi sao?

Mẫn Mặc cười ở trên trán Tô Tử Duyệt hạ xuống hôn, nói- Ta cũng ko phải ko cho ngươi cơ hội lựa chọn a, huống hồ… ta thấy ngươi ko phải rất thích sao. Đêm qua tiểu mông của ngươi rung động như vậy ra sức, kẹp ta kẹp như vậy gấp, liền ta đều nhanh có chút ăn ko tiêu.

_ Ngươi, ngươi nói bậy cái gì… còn ko phải ngươi…- Tô Tử Duyệt ko ngờ rằng người này cư nhiên đem chuyện hôm qua lôi ra nói, gương mặt ửng đỏ ko dám nhìn hắn.

_ Là ta nói bậy sao? Cũng ko biết là ai đêm qua cầu ta dùng sức làm- Mẫn Mặc xoay lưng sang chỗ khác, để cho Tô Tử Duyệt xem phía sau của mình vậy từng đạo móng tay cào ra nhiều dấu vết, nói- Này cũng ko biết là con mèo hoang nào thời điểm cao trào cào ta, chậc chậc, chỉ là nghĩ tới thôi ta nơi này liền muốn- Hắn nói đến đây, cầm lên tay Tô Tử Duyệt mò xuống khố hạ của mình sờ soạng, nơi đó quả nhiên như hắn nói như vậy ngẩng đầu đứng thẳng. Nói xong Mẫn Mặc liền chỉnh quần áo tính ly khai, chỉ chừa 1 câu- Ta đi lấy váy mới cho ngươi đây.

_ Đợi đã! Ta đáp ứng ngươi!- Tô Tử Duyệt vội vàng gọi lại hắn, Mẫn Mặc vừa lòng lộ ra mỉm cười, tiện đà làm bộ như ko thích miễn cưỡng người khác xoay người đối Tô Tử Duyệt nói- Ngươi suy nghĩ kĩ chưa?

_ Kỹ rồi, bất quá 1 chuyện nữa, ngươi nếu còn dám đụng nữ nhân khác, ta suốt đời này cũng ko hội tha thứ ngươi- Tô Tử Duyệt nghiến răng nghiến lợi đối Mẫn Mặc nói.

_ Ngươi ghen?- Mẫn Mặc hỏi.

_ Ma quỷ mới thèm ăn dấm chua của ngươi. Mang ta đi tìm tiểu hồ ly đi- Tô Tử Duyệt giờ phút này cảm thấy mình giống như là nước thua bị cướp mất chủ quyền phải ký tên lên hiệp ước ko bình đẳng vậy, 1 chút ưu việt cũng rơi mất, còn phải đền bù ko ít vật. Bất quá chỗ tốt duy nhất là hắn đồng ý phóng tiểu hồ ly đi, như vậy tiểu hồ ly sau này sẽ ko còn phải chịu khống chế của hắn nữa. Tuy rằng hồ yêu hắn sống ở nhân giới cũng chưa chắc tốt, nhưng chung quy so với nơi này hơn rất nhiều. Nếu hắn có thể tìm được tộc nhân của hắn thì tốt rồi, Tô Tử Duyệt nghĩ như vậy.

Mẫn Mặc mang Tô Tử Duyệt nhìn tiểu hồ ly, hắn rất thức thời ko cùng đi vào, mà là lưu cho bọn họ 1 chút ko gian riêng. Tiểu hồ ly nhìn có vẻ tốt lắm, có thể thấy được chính mình sau khi bỏ đi Mẫn Mặc cũng ko có làm khó hắn. Chứng tỏ Mẫn Mặc vẫn là để ý chính mình, bằng ko cũng sẽ ko đối hắn để bụng như thế, chuyện này làm cho Tô Tử Duyệt cảm thấy 1 chút an ủi.

Tiểu hồ ly nhìn thấy Tô Tử Duyệt, vươn phấn nộn đầu lưỡi liếm ngón tay nàng, hắn tựa hồ cũng biết Mẫn Mặc muốn giết chết chính mình, có chút u buồn. Tô Tử Duyệt bế lên tiểu hồ ly đặt ở trên đùi của mình, 1 bên sờ đầu hắn, vừa nói- Ngươi vẫn là đứa nhỏ thôi, hắn đối với ngươi như thế quả thật rất quá đáng. Bất quá đừng lo lắng, Mẫn Mặc đã đáp ứng ta sẽ ko đối với ngươi thế nữa. Lâu như thế, vẫn ở sát bên người kẻ thù của mình, đối với ngươi mà nói cũng ko dễ dàng đi?

Tiểu hồ ly nghe được Mẫn Mặc ko giết chính mình, kim sắc con ngươi đột nhiên sáng ngời, nhưng bất quá tro nháy mắt liền ảm đạm xuống. Chỉ cần Mẫn Mặc còn tồn tại, sinh tử của hắn liền vĩnh viễn ko thể nắm tro tay chính mình. Hôm nay Mẫn Mặc tâm tình tốt thì có thể giữ lại hắn, 1 ngày nào đó Mẫn Mặc tâm tình ko tốt, hắn vẫn phải chết.

Tô Tử Duyệt lại tiếp tục nói- Ngươi hẳn là cũng rõ ràng tộc nhân của ngươi có chạy trốn tới chỗ nhân loại của ta bên kia hay ko? Chỉ là ko biết… ngươi có nguyện ý đi tìm bọn họ hay ko? Tuy rằng bên kia cũng rất nguy hiểm, hơn nữa có thể ko tìm được tộc nhân của ngươi hoặc là ko có bao nhiêu con. Nhưng ít nhất ngươi ở bên kia mới có thể thật sự có được tự do, ko cần phụ thuộc nữa. Mẫn Mặc đã đáp ứng đồng ý thả ngươi đi rồi, nếu ngươi ko muốn đi hắn cũng sẽ ko giết ngươi. Ngươi có thể tự mình lựa chọn là đi hay là lưu lại.

MA ĐÔ – CHƯƠNG 145

CHƯƠNG 145 – GIAO DỊCH

_ Ha ha- Mẫn Mặc thấp giọng cười nói- Ân… hảo, ngươi đã cầu ta như thế, liền dừng lại cho ngươi nghỉ chút vậy- Nói xong hắn liền đem gậy thịt theo tro tiểu huyệt Tô Tử Duyệt rút ra, đã ko còn gậy thịt thật lớn lấp đầy, dâm thủy từ giữa tiểu huyệt Tô Tử Duyệt từng dòng chảy ra.

Tô Tử Duyệt vốn đã bị Mẫn Mặc đẩy vào đám mây, hắn lại đột nhiên bứt ra, Tô Tử Duyệt nháy mắt liền ngã xuống đáy cốc, thân thể hư ko làm người ta khó có thể thừa nhận, thầm muốn hắn dùng vậy thô to gậy thịt đem nàng nhồi. Nàng quả thực hoài nghi Mẫn Mặc là cố ý làm như thế, Tô Tử Duyệt khó nhịn vặn vẹo thân mình, thúc giục nói- Chớ rời, cho ta… làm cho ta ra đi…

_ Ko phải ngươi nói muốn dừng lại hay sao?- Mẫn Mặc nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Tử Duyệt bởi vì tình dục mà có vẻ càng phát ra mê người, cười nói- Sao lại nhanh chóng thay đổi như thế.

Tô Tử Duyệt ko thể ko ngừng lời nói- Ngươi tiếp tục đi… ta muốn… cầu ngươi Mẫn Mặc… như vậy thật là khó chịu… ân…- Tô Tử Duyệt vặn vẹo thân mình cọ xát gậy thịt Mẫn Mặc, nhằm an ủi hư ko của mình.

Mẫn Mặc cũng bị nàng ma sát có chút khó nhịn, cúi đầu rống lên 1 tiếng, liền cắm vào tro tiểu huyệt đầy dâm thủy của nàng. Hắn nhịn ko được thở dài- Ngô… thật muốn liền như thế giết chết ngươi yêu tinh… ân… đỡ phải a… tiếp tục như thế dụ hoặc người… ngô…

Vậy 2 người hoàn toàn trầm tẩm ở tro thế giới tình dục, hoàn toàn xem nhẹ nữ nhân chung quanh tro sơn động. Các nàng mặt đỏ tai hồng nghe 2 người ở trước công chúng làm loại việc này, có mấy người thậm chí đã muốn khó nhịn muốn tìm người đến tiêu hỏa. Lần đầu, các nàng có chút chờ mong đẩy xuống 1 tên ma quỷ, mặc kệ công phu trên giường của ma quỷ nơi này đều vẫn luôn kéo rất dài.

Mẫn Mặc đem Tô Tử Duyệt để ở vách tường lại đưa đẩy mấy trăm hạ, thế này mới thỏa mãn bắn ra. Tro lúc đó Tô Tử Duyệt đã bắn vài lần, lúc Mẫn Mặc kéo gậy thịt khỏi thân thể của nàng thời điểm, 2 chân nàng mềm nhũn, nếu ko phải được Mẫn Mặc kịp thời đỡ lấy, sẽ ngã ở trên mặt đất. Mẫn Mặc đem nàng từ dưới bế lên, liền nhắm hướng nội thất đi đến. Tô Tử Duyệt tựa vào trên vai Mẫn Mặc, hữu khí vô lực nói-cNgươi muốn mang ta đi đâu? Ta là tới tìm ngươi để nói chuyện.

Mẫn Mặc nghe xong lời của nàng ko khỏi nhăn mặt nhướng mày, đã biết lần ra sức này nữ nhân này chỉ là vì chuyện con hồ ly kia. Hắn lãnh mặt nói- Ta hiện tại ko có tâm tình cùng ngươi nói chuyện.

Tô Tử Duyệt cười dựa sát vào bên tai hắn, thấp giọng nói- Ta muốn có chuyện này cần nói, khẳng định ngươi đặc biệt cảm thấy hứng thú- Mẫn Mặc nhíu mày, ý bảo nàng nói tiếp. Nàng giờ phút này cười tựa như ma nữ hội mê hoặc người bình thường, nàng thổi khí nói- Ta vừa phát hiện 1 lối đi thông xã hội nhân loại, ko biết Ma vương đại nhân có hứng thú cùng ta nói chuyện ko?

Mẫn Mặc sau khi nghe Tô Tử Duyệt nói những lời này xong trên mặt biểu tình âm tình bất định, Tô Tử Duyệt chỉ là nhìn biểu tình lần này của hắn liền cảm thấy 1 chuyến này thật sự là đến ko sai, nếu ko sẽ bỏ qua sắc mặt biến diễn phấn khích này rồi. Qua 1 hồi lâu, Mẫn Mặc thế này mới nghiến răng nghiến lợi nói- Ngươi dám uy hiếp ta?

Tô Tử Duyệt nghe xong hơi sửng sốt, ko biết đầu óc của hắn sao lại nghĩ ra 2 chữ uy hiếp này. Nàng giải thích nói- Làm gì có uy hiếp nghiêm trọng như vậy, chỉ là muốn làm cái điều kiện trao đổi.

Nguyên bản ôm Tô Tử Duyệt Mẫn Mặc giờ phút này buông lỏng tay, nếu ko phải Tô Tử Duyệt phản ứng nhanh chóng kịp thời, nàng đã bị hắn ném ở trên mặt đất. Tô Tử Duyệt trừng mắt liếc hắn 1 cái, liền thấy Mẫn Mặc đôi mắt trừng lớn hơn nữa, hắn hướng nàng quát- Nếu cái này cũng ko tính là uy hiếp, vậy cái gì mới tính? Ta thật ko biết ngày nào đó ngươi muốn uy hiếp ta, còn có thể làm ra loại việc gì!

Tô Tử Duyệt cảm thấy từ sau khi đạt được sức mạnh thần bí quang đoàn Mẫn Mặc thật giống như phụ nữ trung niên thời kì mãn kinh thật khó chơi, vui giận ko chừng mực, nàng hít sâu 1 hơi, càng thêm tường tận giải thích nói- Ngươi hãy nghe ta nói, đầu tiên, ta cũng ko phải xuất phát từ ác ý mà đến nói với ngươi, là do ta ko muốn ngươi thương tổn tiểu hồ ly, ko có ý tứ khác. Nếu ta nghĩ đến chuyện khác, đã sớm ly khai. Nhưng ta ko có đi, ta hiện tại đứng ở chỗ này muốn đem chuyện cổng ra nói cho ngươi, sau đó ngươi muốn phong kín nó hoặc làm thế nào, đều tùy ngươi xử lý loại địa phương kia, ta cũng sẽ ko nói gì. Nhưng trước đó, ta mong ngươi đem tiểu hồ ly phóng tới xã hội nhân loại, ta biết hắn còn vài người cùng tộc ở chỗ bên kia của ta.

_ Tin tức của ngươi thật đúng là linh thông a, liền chuyện này cũng biết- Mẫn Mặc nghiến răng nghiến lợi nói- Như vậy, hiện tại phải nói, là ai mang ngươi đi tìm cổng ra kia.

_ Còn có ai có thể biết nơi đó ngươi nội tâm cũng rất rõ ràng đi, còn cần ta nói sao? Kỳ thật ko phải hắn mang ta tìm, ta chỉ hỏi hắn lộ tuyến mà bộ tộc hỏa hồ chạy trốn thời điểm, là ta chính mình tìm được cổng ra- Tô Tử Duyệt nói.

_ Ngươi tin ta giết hắn hay ko?- Mẫn Mặc 1 quyền chủy ở trên vách tường bên người Tô Tử Duyệt, xả ra tro lòng loại cảm xúc phẫn nộ.

_ Ngươi sẽ ko, bộ tộc báo đen phải là ma quỷ duy nhất ngươi có thể tín nhiệm. Ngươi sẽ ko giết trợ thủ đắc lực của mình, như vậy rất ko sáng suốt- Tô Tử Duyệt nói tới đây, nàng nhẹ nhàng mà hoàn ở thắt lưng Mẫn Mặc, tựa đầu tựa vào ngực Mẫn Mặc, nhẹ giọng nói- Mẫn Mặc, ta nói ra ko phải muốn cùng ngươi đối nghịch, cũng ko muốn phản bội ngươi, ngươi hiểu ko? Ngươi có biết ý nghĩa về nhà với ta mà nói có bao nhiêu trọng yếu ko? Nhưng ta ko đi, ko chỉ là vì cứu mạng tiểu hồ ly. Mà là vì ta ko muốn phản bội ngươi a, Mẫn Mặc. Đừng luôn hoài nghi ta, ta là người ngươi có thể tin tưởng. Ngươi có biết ngày đó lời ngươi nói có bao nhiêu đả thương người ko, ta khổ sở rất lâu.

Tô Tử Duyệt nói tới đây, nhịn ko được thút thít khóc lên- Lâu như thế, ta là vì cái gì vẫn kiên trì đến giờ? Nay đã đi đến bước này ngươi còn nói ta ko xứng làm thê tử của ngươi. Mẫn Mặc, ngươi chính là 1 kẻ ko rõ đầu đuôi hỗn đản, mặc kệ có phải là do quang đoàn chết tiệt kia hay ko, ngươi đều làm như vậy!- Nàng 1 bên khóc thầm 1 bên quở trách Mẫn Mặc ko phải- Ngươi ở mặt ngoài giả ôn nhu dịu dàng với nữ nhân, kỳ thật ngươi căn bản ko thèm để sự tôn trọng tro mắt, bất quá đem chuyện này cho là 1 phần công tác đi. Ngươi tự đại lại tự ti, quả thực ko thể nói lý. Ngươi biến thái, thích chơi mấy trò giày vò. Nói chuyện với ngươi căn bản ko thèm để ý cảm thụ người khác, mau giận lại cuồng vọng. Ngươi tàn bạo bất nhân, hỉ nộ vô thường, ko nghe người khác khuyên…

Mẫn Mặc càng nghe sắc mặt càng khó xem, hắn dùng tay nâng lên đầu Tô Tử Duyệt, nói- Ta bất quá đối với ngươi nói vài câu hơi nặng, ngươi còn muốn ta làm gì mới bằng lòng bỏ qua?

Tô Tử Duyệt hấp cái mũi nói- Ta nói những lời này đều là thật lòng, người khác ko dám nói với ngươi nguyên nhân vì bọn hắn sợ ngươi. Kể cả là ta nói, ngươi còn ko muốn nghe, cái này còn ko phải là hình thức biểu hiện ngươi cuồng vọng sao. Ngươi còn nói ta như vậy, ta còn bất kể chuyên trước kia, đi tới đây, ta…

_ Được rồi được rồi- Mẫn Mặc nhăn mi đánh gãy nàng hỏi- Ngươi rốt cuộc là tới làm gì? Chỉ đơn giản là giáo huấn ta hay sao?

Tô Tử Duyệt gương mặt sáng ngời, hỏi- Ngươi chung quy chịu nghe ta nói chuyện?